để chứng minh tính khả hữu khoa học của sự bất tử cũng là một phần của trào lưu vĩ đại này, mang lên những tầm mức trí tuệ, nhờ thế cứu vớt công trình của Đức Vyasa ra khỏi những đám sương mù và các mê hoặc, và sự dối trá tâm linh mà nó đang bị bao quanh. Sự thật về tính bất tử ngày nay sắp được chứng minh một cách khoa học; mặc dù những gì đã được chứng tỏ là còn sống thì trong chính nó về bản chất rõ ràng là không bất tử. Thực tính của linh hồn, và sự thật về sự tồn tại của linh hồn và tính sống động vĩnh cửu của nó, đi liền với nhau và chưa được chứng minh một cách khoa học; tuy nhiên ngày nay, chúng được biết và được thừa nhận là chân lý bởi vô số triệu người và bởi nhiều nhà trí thức cho đến nỗi – trừ phi người ta cho là do sự cuồng loạn và sự dối trá của đại chúng – sự tồn tại của chúng được ước đoán một cách chính xác.
to prove the scientific possibility of immortality is part also of this great stream, carried onto intellectual levels, thus salvaging Vyasa's work from the mists and glamours and the psychic dishonesty with which it is now surrounded. The fact of immortality is today on the verge of scientific proof; the fact of the survival of some factor has already been proved, though what has been demonstrated as surviving is apparently not in itself intrinsically immortal. The factual nature of the soul, and the fact of soul survival and of its eternal livingness, go hand in hand and have not yet been scientifically proven; they are, however, known and recognised as truths today by such countless millions and by so many intellectuals that—unless mass hysteria and mass deception is posited—their existence is already correctly surmised.
Đức Phật là vị Huấn Sư kế tiếp mà chúng ta sẽ đề cập tới, mặc dù đã có nhiều vị khác xuất hiện giữa thời của Ngài và thời của Đức Vyasa. Trong những thế kỷ đó, nơi mà lịch sử tương đối không rõ ràng và đường nét của nó mờ nhạt, trí tuệ của con người đã tăng trưởng nhanh chóng, và sự hiểu biết tìm tòi của nhân loại ngày càng được sử dụng tích cực. Việc hỏi những vấn đề có vẻ như không có câu trả lời rõ ràng hay dễ dàng, tập trung vào một nhóm tư tưởng gia ở Ấn Độ và họ đại diện những người biết suy tư ở khắp nơi. Họ đưa ra những câu hỏi từ xa xưa như tại sao có sự đau khổ và bất hạnh ở mọi nơi và trong mọi sự sống; họ hỏi điều gì đã gây ra những việc này và phải làm gì để thay đổi những hoàn cảnh sống này; họ hỏi để biết nguyên khí kết hợp trong con người là gì, và linh hồn là gì, và có một cái ngã hay không. Đức Phật đã giáng lâm để đưa ra câu trả lời và đặt nền móng cho một sự tiếp cận được khai sáng hơn với sự sống, truyền đạt giáo lý
Buddha is the next Teacher to Whom we should refer, though there were many between His time and that of Vyasa. During those centuries wherein history is relatively dim and faint in its outlines, the intelligence of men had been rapidly growing, and the enquiring perception of mankind came into increasingly active use. The asking of questions, to which there seem no apparent or easy answers, focussed itself in a group of thinkers in India and they represented thinking men in every land. They asked the ancient questions as to why there is sorrow and misery in every land and in every life; they asked what caused these things and what must be done to change these circumstances of life; they demanded to know what was the integrating principle in man, and what was the soul and was there a self. The Buddha came forth to give the answer and to lay the foundation for a more enlightened approach to life, giving the teaching which
