kết quả của sự bùng nổ lực, và các bùng nổ này đều được tạo ra do sự thù ghét, do các ý tưởng không tốt lành, và do các lời chỉ trích của những người có liên quan trong rủi ro. Tình hình thế giới ngày nay không do tham vọng của bất cứ người nào hay chủng tộc nào, hoặc do chủ nghĩa duy vật, sự hiếu chiến và sự kiêu hãnh của bất cứ của quốc gia đặc thù nào tạo ra. Về căn bản đó không phải là kết quả của những tình trạng kinh tế sai lầm hiện đang tồn tại trên thế giới vào lúc này. Nó hoàn toàn do bởi sự hận thù phổ biến trên thế gian gây ra – sự hận thù của con người và của chủng tộc, sự hận thù của các cá nhân và của những người đang có quyền hành hay có ảnh hưởng, và sự hận thù của các ý tưởng và các niềm tin tôn giáo. Về căn bản, điều đó được gây ra do các thái độ chia rẽ của mọi dân tộc và giống dân, mà qua nhiều thế kỷ và cũng của ngày nay, đã thù ghét nhau và yêu thương chính họ. Điều đó được gây ra do bởi con người ở mỗi quốc gia, đã tìm cách đổ lỗi các tình trạng cho mọi người trừ chính họ, và họ đã sốt sắng tìm kiếm những kẻ làm vật hy sinh mà nhờ đó họ có thể cảm thấy sự miễn nhiễm cá nhân đối với phần của họ trong việc suy tư sai lầm, phát biểu sai lầm, và hành động sai lầm.
result, usually, of an explosion of force and that these explosions are caused by the hatreds and the unkind thoughts and the critical words of those involved in the accident. The world situation today is not caused by the ambitions of any one person or race, or by the materialism, aggression and pride of any particular nation. It is not basically the result of the wrong economic conditions existing in the world at this time. It is caused entirely by the widespread hatred in the world—hatred of people and of races, hatred of individuals and of those in power, or of influence, and hatred of ideas and of religious beliefs. Fundamentally, it is caused by the separative attitudes of all peoples and races who, down the centuries and also today, have hated each other and loved themselves. It is caused by people in every country, who have sought to cast the blame for conditions on everyone except themselves, and who have diligently sought for scapegoats whereby they may feel personal immunity for their share in the wrong thinking, the wrong speaking and the wrong doing.
Sự kiện này nên được mọi người chí nguyện và các đệ tử, kể cả các thành viên của các nhóm hạt giống, hiểu rõ và đối mặt. Họ không được miễn khỏi các sai phạm phổ biến, và nhiều người trong họ đã tìm cách chia ra từng phần sự phiền trách đối với các tình trạng thế giới, và tìm cách chỉ trích những kẻ đang tìm kiếm, theo đường lối và cách thức riêng của họ, để giải quyết tình hình. Suy tư rõ ràng, một sự đánh giá rõ ràng các nguyên nhân, và một tình yêu hướng tới mọi người, có thể phân biệt mọi đệ tử vào lúc này. Nơi nào không tồn tại thái độ này, thì luôn luôn có sự nguy hiểm của sự thu hút vào cơn lốc hận thù và chia rẽ, và sự tách biệt con người do điều này (cho dù chỉ là tạm thời) ra khỏi cơn lốc của tình yêu thương. Điều này báo hiệu sự nguy hiểm và ảo cảm. Chính sự kiện là tất cả các đệ tử đều có tính cá nhân quá rõ rệt, làm mạnh thêm các phản ứng của họ, cả tốt lẫn xấu.
This fact should be grasped and faced by all aspirants and disciples, including the members of the seed groups. They are not immune from the prevalent failings and many of them have sought to apportion the blame for world conditions and to criticise those who are seeking, in their own way and fashion, to deal with the situation. Clear thinking, a clear appraisal of causes and a loving outgoing to all, should distinguish all disciples at this time. Where this attitude does not exist, there is ever the danger of absorption into the vortex of hatred and separativeness and the divorcing of the person by this (even if only temporarily) from the vortex of love. This spells danger and glamour. The very fact that disciples are all so pronouncedly individual, intensifies their reactions, good and bad.
Tôi hầu như bối rối (tôi đã không biết và không yêu thương bản chất con người một cách sâu sắc) trước sự cải tiến một chút trong việc ưa thích suy tư mà một số đệ tử đã chứng tỏ. Giờ đây là thời gian, khi đối diện với khó khăn và dường như là không thích hợp, để bắt đầu công việc được dự kiến của nhóm, nếu một khởi đầu như thế từng được thực hiện.
I stand almost bewildered (did I not know and love human nature so well) at the little advance in loving thinking that some disciples have shown. It is time now, in the face of the difficulty and seeming inadequacy, to begin the intended group work, if such a beginning is ever to be made.
