Ngài, là Đại diện của bác ái Thượng Đế, được yêu cầu làm việc một lần nữa trên vũ đài thế giới, trong đó thông điệp trước kia của Ngài đã bị phủ nhận, bị lãng quên hoặc bị giải thích sai trong hai ngàn năm, và trong đó sự thù ghét và sự chia rẽ đã phân biệt mọi người ở khắp mọi nơi. Điều này sẽ nhấn chìm Ngài vào một bầu không khí xa lạ và vào một tình huống mà trong đó mọi nguồn lực thiêng liêng của Ngài sẽ được cần đến và sẽ được cố gắng đến mức tối đa. Ý tưởng được chấp nhận chung rằng Ngài sẽ trở lại như một chiến binh chiến thắng, toàn năng và không thể cưỡng lại, chắc chắn không có cơ sở trên thực tế. Rằng cuối cùng Ngài sẽ dẫn dân của Ngài, là nhân loại, vào Jerusalem là một thực tế, được thành lập trên một nền tảng bảo đảm; nhưng đó sẽ không phải là vào một thành phố Do Thái tên là Jerusalem, mà là vào “nơi hòa bình” (như ý nghĩa của từ Jerusalem). Một sự xem xét cẩn thận về tình hình thế giới ngày nay, và việc sử dụng trí tưởng tượng hết lòng sẽ tiết lộ cho người suy tư chân thành nhiệm vụ kinh khủng như thế nào mà Ngài đã đảm nhận. Nhưng một lần nữa Ngài lại “đưa mặt Ngài tới Jerusalem” (Luke IX. 51); Ngài sẽ một lần nữa xuất hiện và hướng dẫn nhân loại vào một nền văn minh và trạng thái tâm thức mà trong đó các mối quan hệ đúng đắn của con người và hợp tác toàn cầu vì lợi ích của tất cả mọi người sẽ là chủ âm phổ quát. Ngài sẽ − qua Đoàn Người Mới Phụng sự Thế Gian và những người có thiện chí − hoàn thành sự kết hợp của Ngài với Ý Chí của Thượng Đế (công việc của Cha Ngài) theo cách mà ý muốn-hành thiện vĩnh cửu sẽ được nhân loại chuyển thành các mối quan hệ thiện chí và đúng đắn. Bấy giờ, nhiệm vụ của Ngài sẽ được thực hiện;
He, the Representative of the love of God, is asked to work again in the world arena wherein His earlier message has been negated, forgotten or misinterpreted for two thousand years, and wherein hate and separativeness have distinguished all men everywhere. This will plunge Him into a foreign atmosphere and into a situation wherein all His divine resources will be needed and will be tried to the uttermost. The generally accepted idea that He will return as a triumphant warrior, omnipotent and irresistible, has surely no basis in fact. That He will ultimately lead His people, humanity, into Jerusalem is a fact, founded on a secure foundation; but it will not be into a Jewish city called Jerusalem, but into “the place of peace” (as the word Jerusalem means). A careful consideration of the world situation today, and a dedicated use of the imagination, will reveal to the sincere thinker how appalling is the task which He has undertaken. But He has again “set His face to go up to Jerusalem” (Luke IX. 51); He will again appear and guide mankind into a civilisation and a state of consciousness in which right human relations and worldwide cooperation for the good of all will be the universal keynote. He will—through the New Group of World Servers and the men of goodwill—complete His association with the Will of God (His Father's business) in such a manner that the eternal will-to-good will be translated by humanity into goodwill and right relations. Then His task will be done;
Ngài sẽ lại tự do lần nữa rời xa chúng ta, lần này không quay trở lại, mà để lại thế giới con người trong tay Đấng Phụng Sự tinh thần vĩ đại vốn sẽ là vị Thủ Lĩnh mới của Thánh Đoàn, là Giáo Hội Vô Hình.
He will be free again to leave us, this time not to return, but to leave the world of men in the hands of that great spiritual Server Who will be the new Head of the Hierarchy, the Church Invisible.
Câu hỏi được đặt ra bây giờ: chúng ta có thể phụng sự theo cách nào? Làm thế nào chúng ta có thể hỗ trợ trong giai đoạn chuẩn bị này?
The question now arises: In what way can we be of service? How can we aid during this preparatory stage?
Tôi có ít điều để nói về điểm này. Toàn bộ ý tưởng về sự trở lại của Ngài quá quen thuộc với bạn trong bản chất dự đoán của nó (mặc dù không phải trong các chi tiết thực tế như tôi đã gợi ý cho bạn) đến nỗi tôi thấy khó nói bất cứ điều gì thiết thực hoặc sẽ thu hút sự chú ý của bạn.
On this point I have but little to say. The whole idea of His return is so familiar to you in its anticipatory nature (though not in the factual details as I have hinted them to you) that I find it hard to say anything practical or which will arrest your attention.
