sẽ ngày càng nhận thấy khó thuyết phục quần chúng thông minh chấp nhận Thượng Đế quá đáng và Đức Christ yếu đuối mà Kitô giáo lịch sử đã chấp nhận. Một Đấng Christ hiện hữu và sống động, được những người theo Ngài biết đến, là vị điều hành mạnh mẽ và có khả năng chứ không phải là một người đau khổ dịu dàng và đa cảm, Ngài chưa bao giờ rời bỏ chúng ta, nhưng đã làm việc trong hai ngàn năm qua trung gian các đệ tử của Ngài, những người nam và nữ được truyền cảm hứng của mọi tín ngưỡng, mọi tôn giáo và mọi giáo phái tôn giáo; Ngài không sử dụng sự cuồng tín hay sự hiến dâng cuồng loạn, nhưng Ngài yêu mọi người một cách bền bỉ, thông minh và lạc quan, Ngài nhìn thấy thiên tính trong tất cả họ và Ngài hiểu các kỹ thuật của sự phát triển tiến hóa của tâm thức con người (về trí tuệ, cảm xúc và thể chất, tạo ra các nền văn minh và văn hóa thích hợp với một thời điểm đặc biệt trong quá trình tiến hóa) − những ý tưởng này mà công chúng thông minh có thể và sẽ chấp nhận.
will find it increasingly difficult to induce the intelligent masses of people to accept the impossible Deity and the feeble Christ which historical Christianity has endorsed. A Christ Who is present and living, Who is known to those who follow Him, Who is a strong and able executive and not a sweet and sentimental sufferer, Who has never left us but Who has worked for two thousand years through the medium of His disciples, the inspired men and women of all faiths, all religions and all religious persuasions; Who has no use for fanaticism or hysterical devotion but Who loves all men persistently, intelligently and optimistically, Who sees divinity in them all and Who comprehends the techniques of the evolutionary development of the human consciousness (mental, emotional and physical, producing civilisations and cultures appropriate to a particular point in evolution)—these ideas the intelligent public can and will accept.
Họ sẽ chuẩn bị và làm việc cho các điều kiện trong thế giới mà Đức Christ có thể hoạt động tự do giữa con người, trong sự Hiện Diện bằng thể xác; bấy giờ Ngài không cần phải vẫn ở nơi ẩn dật hiện tại của Ngài ở Trung Á. Họ có thể và sẽ chấp nhận một cách dễ dàng sự thống nhất của mọi tín ngưỡng khi mối quan hệ của Đức Phật và Đức Christ được trình bày chính xác; bấy giờ hình ảnh của một Đức Christ đòi hỏi một địa vị độc đáo, tới sự loại trừ tất cả các con khác của Thượng Đế, sẽ mờ dần trong sự ngạc nhiên về sự kế thừa tông đồ đích thực, trong đó nhiều con của Thượng Đế, trên các cung khác nhau, có quốc tịch khác nhau và với các nhiệm vụ khác nhau, sẽ được nhìn thấy trong lịch sử dẫn dắt nhân loại theo con đường khai mở thiêng liêng và gần hơn tới Thượng Đế, là Cội Nguồn.
They will prepare and work for conditions in the world in which Christ can move freely among men, in bodily Presence; He need not then remain in His present retreat in Central Asia. They can and will accept with ease the unity of all faiths when the relationship of the Buddha and the Christ is correctly presented; then the picture of a Christ demanding a unique position, to the exclusion of all other sons of God, will fade out in the wonder of the true apostolic succession, in which many sons of God, on different rays, of differing nationalities and with varying missions, are to be seen historically leading humanity along the path of divine unfoldment and nearer to God, the Source.
Tạm thời, sự thật về Thượng Đế Nội Tại (Immanent) sẽ thu hút sự chú ý của mọi huấn sư tâm linh đích thực, và sự thật về tính nội tại thiêng liêng đó khiến cho nó được cảm nhận trong sự hoàn hảo thông qua Đức Christ và các vị Đại Diện thiêng liêng khác trong một thời gian sẽ hạ thấp giáo huấn về Thượng Đế Siêu Việt (Transcendent) vào trong hậu cảnh. Sự nhấn mạnh quá đáng đã được đặt vào chân lý quan trọng này, đến việc loại trừ chân lý gần gũi và thực tế hơn của Thượng Đế trong mỗi con người và trong mỗi hình tướng trong mỗi giới trong thiên nhiên; nhiều điều xấu xa đã xảy ra do không thể đặt sự nhấn mạnh vào Thượng Đế Nội Tại. Sau này, khi
Temporarily, the fact of God Immanent will engross the attention of all true spiritual teachers, and the fact of that divine immanence making itself felt in perfection through the Christ and other divine Representatives will for a time relegate the teaching on God Transcendent into the background. Undue emphasis has been placed on this major truth, to the exclusion of the nearer and more practical truth of God in every man and in every form in every kingdom in nature; much evil has eventuated by the failure to lay the emphasis upon God Immanent. Later on, when the
