chủ đề, và các kế hoạch tái thiết bao gồm các bước có thể xảy ra mà người trung bình có thể thực hiện. Thái độ thực tế đầu tiên cần thực hiện là dẹp tan sự hận thù vì lòng hận thù không có tính xây dựng và lại gây chướng ngại. Nó che khuất tầm nhìn và làm sai lệch khả năng phán đoán, và chỉ nuôi dưỡng sự sợ hãi và sự kinh hoàng. Còn tình thương được đòi hỏi ở chúng ta thì không phải là xúc cảm mà cũng không phải là tình cảm (sentimental). Nó rất thực tiễn và tự biểu hiện trong việc phụng sự và hoạt động hợp tác. Nó tìm cách trợ giúp mọi phong trào làm lợi cho nhân loại và phù hợp với kỷ nguyên mới sắp đến. Nhiều người nghĩ rằng một phản ứng tình cảm và sự phản đối ầm ĩ vì khiếp sợ trước những gì đã thình lình xảy đến cho thế giới thì chứng tỏ tình thương và sự nhạy cảm tâm linh. Điều đó có vẻ thích hợp hơn để biểu thị tính ngã chấp và sự bất an riêng. Tình thương chân chính không có thời gian cho các phản ứng này, vì công việc làm vơi đi sự đau khổ đang hoàn toàn chiếm hết thời gian. Người yêu thương đồng bào của y thì thăng bằng về trí tuệ và hoạt động một cách sáng suốt; y đang huy động mọi sức lực của y cho việc phụng sự thời điểm trọng đại. Một tâm hồn trắc ẩn thực sự thì không biểu lộ xúc cảm (emotional).
the subject and that the reconstruction plans involve steps which are possible and which the average man can take. The first practical attitude to be taken is to crush out hate because it is non-constructive and hindering. It blinds the vision and warps the judgment, and simply feeds the growth of fear and horror. But the love demanded of us is neither emotional nor sentimental. It is intensely practical, and expresses itself in service and cooperative activity. It seeks to aid all movements that benefit humanity and are in line with the new incoming era. Many people think that an emotional reaction and clamouring outcry of horror at what has overtaken the world indicates love and spiritual sensitivity. It is far more likely to indicate self-centredness and personal discomfort. True love has no time for these reactions, because the work of alleviation is entirely engrossing. The man who loves his fellowmen is mentally poised and intelligently working; he is mobilising all his forces for the service of the hour. A truly compassionate heart is not emotional.
Do đó, bước thứ hai của chúng ta, sau khi nhận thức trách nhiệm cá nhân, là thay thế xúc cảm bằng tình thương thực tế, được biểu hiện trong việc phụng sự vô kỷ. Bước thứ ba là tái tổ chức đời sống của chúng ta để chúng ta có thời gian cho việc phụng sự cần thiết này. Đa số con người không đạt đến mức tối đa của các kết quả từ cuộc sống hằng ngày của họ, và điều này do nhiều lý do. Thường thì họ không thực sự mong muốn thực hiện những sự hy sinh mà việc phụng sự như thế đòi hỏi; họ thường ở dưới ảo giác là công suất phụng sự hiện tại của họ tiêu biểu khả năng tối đa của họ; ngoài ra, họ cho rằng sức khỏe của họ không thể chịu đựng công việc tích cực hơn nữa, hoặc cho rằng họ cần thời gian cho chính họ, hoặc họ phí nhiều giờ quý báu khi làm những việc không tạo ra các kết quả thực sự nào.
Our second step, therefore, after the recognition of individual responsibility, is to replace emotion by practical love, expressed in selfless service. The third step is to reorganise our lives so that we have time for this needed service. Most people are not getting the maximum of results out of their daily lives, and this for several reasons. Frequently they do not really desire to make the sacrifices which such service demands; often they are under the delusion that their present output of service represents their utmost possibility; again, they fancy that their health could stand no more active work, or that they require time for themselves, or they waste many valuable hours doing those things which yield no real results.
Tuy nhiên, nếu nhu cầu ngày nay cũng lớn lao như chúng ta được hướng dẫn để tin, nếu đây là thời điểm nghiêm trọng của con người, nếu các vấn đề quá quan trọng đến nỗi toàn thể tương lai của nhân loại tùy thuộc vào kết quả của chiến tranh, thì bấy giờ điều duy nhất thực sự quan trọng đối với con người là đóng vai trò của y, huy động thời gian của y và tất cả những gì y có, và thực hiện nỗ lực cao nhất vốn sẽ giải thoát sự sống và năng lượng, và làm cho việc chiến thắng cuộc chiến là một điều gì đó có thể xảy ra ngay lập tức, và việc xây dựng lại
If, however, the need today is as great as we are led to believe, if this is the hour of man's extremity, if the issues are so great that the entire future of the race depends upon the outcome of the war, then the one thing that really matters is for man to play his part, to mobilise his time and all that he has and make that supreme effort which will release life and energy and make the winning of the war something immediately possible and the rebuilding
