User Tools

Site Tools


books:24books:the_externalisation_of_the_hierarchy:exh_373


để quân bình, mặc dù không hóa giải, các động cơ ích kỷ; bản năng tự bảo toàn cũng không cho họ sự thay thế nào thì cũng đúng, nhưng sự thật vẫn là sẽ không có chiến tranh nếu các quốc gia dân chủ đã là yếu tố quyết định. Điều đó trong chính nó làm nảy sinh các câu hỏi. Tại sao các chế độ dân chủ mạnh mẽ, cuối cùng, đã cho phép cuộc chiến tranh này, khi đã thống nhất và hợp thành nhóm từ lúc đầu, họ đã có thể ngăn chận nó trong các giai đoạn ban đầu? Ngoài ra, theo quan điểm các quốc gia xâm lược hiện nay, tính tư lợi chung đã thúc đẩy các nước dân chủ vào cuộc chiến, và tuy thế, cùng sự tư lợi này đã có thể đã làm cho họ chọn các bước vốn sẽ đảm bảo cho hòa bình. Các kiểu mẫu quốc gia, các lợi ích quốc gia cá nhân, các nền văn hóa quốc gia và các nền văn minh quốc gia tồn tại bên cạnh nhau, nhưng thay vì được xem như góp phần vào một tổng thể tích hợp, họ đã cạnh tranh hăng hái và đã được xem như là những đặc quyền dành riêng và đặc biệt của một quốc gia nào đó, và như là tồn tại cho lợi ích duy nhất của quốc gia đó. Trong tương lai, yếu tố đóng góp trong cuộc sống phải được nhấn mạnh và phát triển, còn lợi ích của toàn thể gia đình các quốc gia phải được thay bằng lợi ích của một quốc gia hoặc một nhóm các quốc gia. Việc giáo dục công chúng trong lý tưởng này không cần việc mất đi bản sắc quốc gia hoặc nền văn hóa cá biệt. Điều đó phải vẫn còn và được phát triển tới mục đích tinh thần cao nhất của nó cho việc làm phong phú và cho lợi ích chung của tất cả. Chính là chỉ có động cơ của việc nhấn mạnh vào bất cứ nền văn hóa thuộc chủng tộc và quốc gia riêng biệt mới phải được thay đổi.

to balance, though not offset, the selfish motives; that the instinct of self-preservation gave them no alternative is likewise true, but the fact remains that there would have been no war if the democratic nations had been the determining factor. That in itself gives rise to questions. Why did the powerful democracies, in the last analysis, permit this war when, united and banded together from the start, they might have arrested it in the initial stages? Also, given the existent aggressor nations, collective self-interest forced the democracies into combat, and yet this same self-interest should have made them take the steps which would have guaranteed the peace. National types, individual national interests, national cultures and national civilisations exist side by side, but instead of being regarded as contributory to one integrated whole, they have been zealously competitive and have been regarded as the peculiar and distinctive prerogatives of some one nation and as existing for the sole good of that nation. In the future, the contributory factor in life must be emphasised and developed, and the good of the entire family of nations must be substituted for the good of one nation or a group of nations. The education of the public in this ideal necessitates no loss of national identity or individual culture. That must remain and be developed to its highest spiritual goal for the enriching and the collective good of all. It is only the motive for the emphasis of any specific racial and national culture which must be changed.

Gia đình các quốc gia, được xem như một đơn vị, mối tương quan đúng đắn và thích hợp của nó, và việc gánh vác trách nhiệm đối với con người hay đối với kẻ yếu thế phải là mục tiêu được nhận thức của mọi sự nghiệp quốc gia; các tài nguyên của toàn thể hành tinh phải được chia sẻ chung, và điều đó phải ngày càng được nhận thức rằng các sản phẩm của địa cầu, các tặng phẩm của đất, di sản trí tuệ của các quốc gia, thuộc về toàn thể nhân loại chớ không thuộc vào một quốc gia một cách độc quyền. Không một quốc gia nào sống cho một mình nó, bất cứ cá nhân nào có thể sống hạnh phúc như thế nhiều hơn bất cứ cá nhân nào khác; quốc gia hoặc cá nhân nào cố gắng làm như thế, thì chắc chắn phải

The family of nations, viewed as a unit, its correct and proper interrelation, and the shouldering of responsibility for the one, or for the weak, must be the realised goal of all national enterprise; the resources of the entire planet must be shared collectively and it must be increasingly realised that the products of the earth, the gifts of the soil, the intellectual heritage of the nations, belong to the whole of mankind and to no one nation exclusively. No nation liveth unto itself, any more than any individual can happily so live; the nation or individual who attempts so to do must

books/24books/the_externalisation_of_the_hierarchy/exh_373.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki