các tà lực này xuất hiện từ quá khứ và tìm cách quyết định và mang lại một tương lai rất tệ hại, mà trong đó lòng ích kỷ, các mục tiêu vật chất, và điều tốt lành và hạnh phúc của một chủng tộc, trong số nhiều chủng tộc, phải được áp đặt lên thế giới – một thế giới nổi loạn bẩm sinh chống lại một sự áp đặt và bóp méo sự thật như thế. Mãnh lực của gương mẫu xấu xa được phô bày trong sự kiện là hai chủng tộc khác tìm cách bắt chước hay trợ giúp một cách đê tiện các mãnh lực xâm lược, được tập trung lúc này qua chủng tộc xâm lược.
these emerge out of the past and seek to determine and bring about a very evil future wherein selfishness, material objectives, and the good and well-being of one race out of the many must be imposed upon the world—a world which innately revolts against such an imposition and distortion of reality. The force of evil example is shown in the fact that two other races seek abjectly to copy or aid the forces of aggression, focussed at this time through the aggressor race.
Cùng lúc đó, các mãnh lực tốt lành đang tìm cách làm hóa giải sự áp đặt này của sự ích kỷ về vật chất, và hiện nay bị cùng đường với vấn đề chưa ngã ngũ – ngoại trừ trên cõi trí. Tuy nhiên, nó phải thực hiện vì sự chiến thắng của điều tốt trên cõi trần. Khi những người vốn không bị lôi kéo quá quyết liệt vào cuộc xung đột hiện tại, từ bỏ tính ích kỷ của họ, các thành kiến và các giải thích của họ, và nhìn thấy nhị nguyên căn bản của cuộc xung đột này dưới ánh sáng đích thực của nó, họ sẽ đưa ra sức nặng ảnh hưởng ngày càng tăng của họ về phía thiện chí và các quan hệ đúng đắn của con người; bấy giờ nghiệp quả xấu mà họ chấp nhận có vẻ một cách điềm tĩnh cho những người khác và loại bỏ cho chính họ, sẽ được đổi thành nghiệp quả tốt, vốn là vận mệnh đích thực của nhân loại, và sẽ báo hiệu kỷ nguyên mới của niềm vui và của hoà bình và sự tổng hợp tinh thần – sự tổng hợp mà chúng ta gọi là tình huynh đệ.
At the same time, the forces of good are seeking to offset this imposition of material selfishness and are now at bay with the issue still undecided—except upon the mental plane. It has yet to work out as the triumph of good upon the physical plane. When those who are not so drastically implicated in the present conflict relinquish their selfishness, their prejudices and their interpretations and see the basic duality of this conflict in its true light, they will throw the weight of their influence increasingly on the side of goodwill and right human relations; then the bad karma which they apparently placidly accept for others and reject for themselves will be changed into the good karma which is the true destiny of humanity and will usher in the new era of joy and of peace and spiritual synthesis—that synthesis which we call brotherhood.
Chính vì có sự chậm trễ trong việc hiểu biết đúng, và sự chậm chạp của nhiều người khi đánh giá tình huống đích thực, nên các Đấng Cao Cả đang dẫn dắt nhân loại và làm việc trên khía cạnh tâm linh của sự sống, đã không thể làm nhiều điều cho tới nay, ngoại trừ việc tăng cường về mặt tinh thần đôi tay của những người hoạt động với các Lực Lượng Ánh sáng. Đức tin của nhiều người đã giữ cho cánh cửa mở hé, tuy nhiên ngay cả những người này thường đã quên rằng “đức tin không có các hành động là đức tin chết” (“faith without works is dead”). Chỉ khi nào đức tin đó tìm thấy sự biểu lộ tích cực trên cõi trần trong sự hợp tác và hy sinh đúng đắn (ngay cả đưa đến cái chết) thì cánh cửa có thể bị buộc mở rộng và sự can thiệp thiêng liêng mới có thể xảy đến. Chỉ khi nào tầm nhìn và mơ ước hòa bình – vốn đánh lừa rất nhiều người có thiện ý – nhường chỗ cho việc quyết định chọn phương tiện khả hữu để đạt được hòa bình đó theo các
It is because of the delay in right understanding, and the slowness of many to appreciate the true situation, that Those Who guide the race and work on the spiritual side of life have been unable to do much up to date except spiritually strengthen the hands of the workers with the Forces of Light. The faith of many has kept the door ajar, yet even these have forgotten frequently that “faith without works is dead.” It is only when faith finds active expression upon the physical plane in right cooperation and sacrifice (even unto death) that the door can be forced wide open and divine intervention become possible. It is only when the vision and dream of peace—which beguiles so many well-meaning people—gives way to the determination to take every possible means to achieve that peace in practical
