Ánh sáng của thế giới, tức là Ngài đã mở ra một thời kỳ huy hoàng mà trong đó nhân loại đã được khai ngộ một cách rộng rãi ở khắp nơi. Thời kỳ này bắt đầu từ Ngày Chúa Giáng sinh ở Palestine, cách đây hai ngàn năm. Đó là ngày trọng đại nhất trong tất cả những Ngày lễ Giáng sinh. Ảnh hưởng của nó phát ra mạnh mẽ hơn bất cứ sự giáng lâm nào trước đó của một Đấng Mang Ánh sáng, vì nhân loại đã sẵn sàng hơn để đón nhận ánh sáng. Đức Christ đến trong cung Song ngư, Hai con Cá – cung của vị Trung gian thiêng liêng theo ý nghĩa cao nhất, hoặc của người đồng tử theo ý nghĩa thấp hơn. Đó là cung của nhiều vị Cứu thế, của những vị Khải thị thiên tính, thiết lập các liên giao trên thế giới. Sức thôi thúc chính yếu trong công tác đặc biệt của Đức Christ là ý muốn thiết lập các liên giao chính đáng trong nhân loại. Đó cũng là ý muốn của nhân loại – dù mọi người đã hoặc chưa nhận thức được. Và chúng ta biết rằng một ngày kia tất cả các quốc gia đều có Ý muốn đó, rằng các liên giao chính đáng của nhân loại sẽ có ở khắp nơi, và thiện chí sẽ hoàn thành điều đó, đưa đến hòa bình trong mọi nước và trong mọi dân tộc.
the Light of the worlds, He inaugurated a marvellous period in which humanity has been widely and universally enlightened. This period dates from Christmas Day, two thousand years ago, in Palestine. That was the greatest of all Christmas Days and its emanating influence was more potent than was any previous arrival of a Bearer of Light, because humanity was more ready for the light. Christ came in the sign of Pisces, the Fishes — the sign of the divine Intermediary in the highest sense, or of the medium in the lower; it is the sign of many of the world Saviours and of those Revealers of divinity Who establish world relationships. I would have you note that phrase. The major impulse driving the Christ towards special work was the desire to establish right human relations; it is also the desire — realised or unrealised — of humanity, and we know that some day the Desire of all nations will come, that right human relations will be found everywhere and that goodwill will implement that fulfilment, leading to peace in all lands and among all peoples.
Qua các thời đại, Ngày lễ Giáng sinh đã được công nhận và cử hành như là mùa của những khởi đầu mới mẻ, của những giao tiếp tốt đẹp hơn giữa mọi người, và của những liên giao hạnh phúc hơn trong các gia đình và cộng đồng. Thế nhưng, các giáo hội đã hạ thấp, trình bày Thiên Chúa giáo một cách hết sức vật chất. Thế nên, Ngày lễ Giáng sinh giản dị, lẽ ra sẽ làm hài lòng Đức Christ, đã thoái hóa thành cuộc chi tiêu hoang phí, thủ đắc những món đồ tốt đẹp, và được xem là thời gian “kinh doanh phát đạt.” Do đó, cần lưu ý rằng khi một giai đoạn nào của tôn giáo được nguồn sống linh cảm, rồi bị lý giải hoàn toàn theo vật chất, khi một nền văn minh và văn hóa đánh mất ý thức về các giá trị tinh thần và hầu như đáp ứng với các giá trị vật chất, thì bấy giờ nó không còn hữu ích và phải
Down through the ages, Christmas Day has been recognised and kept as a season of new beginnings, of better human contacts and of happier relations among families and communities. Yet just as the churches have descended into a profoundly materialistic presentation of Christianity, so the simple Christmas Day which would have pleased the heart of Christ has degenerated into an orgy of spending, of acquiring good things, and is regarded as a period which is “good for trade.” We need, therefore, to remember that when any phase of life-inspired religion is interpreted entirely materially, when any civilisation and culture loses its sense of spiritual values and responds mainly to the material values, then it has served its usefulness and must
