User Tools

Site Tools


books:24books:the_consciousness_of_the_atom:coa_91


mỗi nguyên tử tạo thành một khối cầu nắm giữ bên trong chu vi của nó các khối cầu nhỏ khác hay các âm điện tử.

each one forming a sphere which holds within its periphery other lesser spheres or electrons.

Chúng ta đã thấy rằng con người là điện tích dương và giữ vô số nguyên tử của y, hay là các sự sống nhỏ hơn, được cấp năng lượng và ràng buộc vào nhau thành các hình hài cố kết. Vào lúc chết, khi khía cạnh tinh thần tự triệt thoái, hình hài tan rã và bị phân hủy, và các sự sống hữu thức nhỏ bé này, sau khi đã làm tròn chức năng của chúng, cũng tiêu tan (dissipate). Tâm thức của nguyên tử bên trong cơ thể là một thứ rất khác với tâm thức của một người, và chúng ta có thể nhận ra điều này với chút ít suy tư. Nếu chúng ta thừa nhận rằng con người là một tế bào trong một khối cầu lớn hơn, liệu không thể khả hữu là có một tâm thức mà đối với con người, tâm thức này là điều mà tâm thức của y là đối với tế bào trong cơ thể của y hay sao? Liệu không thể xảy ra là, chúng ta có phía trước chúng ta sự thành đạt tâm thức đó theo cùng ý nghĩa như là nguyên tử vật chất, một ngày nào đó, có thể đạt được tâm thức của một con người hay sao? Liệu đó không thể là điều mà Browning có trong trí khi ông nói: “Nhân loại, được tạo ra từ tất cả những người riêng lẽ, câu chuyện kết thúc theo sự tổng hợp như thế” hay sao? Ở đây, ông đưa ra cho chúng ta một ý niệm về một Con Người vĩ đại hơn, Con Người này là sự tổng hợp hay là tổng cộng tất cả các đơn vị nhỏ hơn. Có lẽ sự tổng hợp đó có thể là Sự Sống vĩ đại, hay Thực Thể Thông Linh hành tinh ở phía sau, của sự biểu lộ hành tinh của chúng ta, và Ngài là toàn bộ tập thể thức. Tôi giả thiết rằng, giống như ngã thức là mục tiêu đối với

We have seen that man is the positive charge, and holds his multiplicity of atoms, or lesser lives, energised and bound together into coherent forms. At death, when the spirit aspect withdraws itself, the form disintegrates, and is dissolved, and these little conscious lives, having fulfilled their function, dissipate. The consciousness of the atom within the body is a very different thing to the consciousness of a man, and this we can realise with very little thought. If we concede that man is a cell in a greater sphere, may it not be possible that there is a consciousness which is to the man what his consciousness is to the cell in his body? Is it not possible that we may have ahead of us the achievement of that consciousness in the same sense as the atom of substance may some day achieve the consciousness of a human being? May it not be that this is what Browning had in his mind when he said: “Mankind, made up of all the single men; in such a synthesis the story ends.” Here he holds up before us a concept of a greater Man, who is the synthesis or sumtotal of all the lesser units. Perhaps that synthesis may be the great Life or the planetary Entity Who lies back, of our planetary manifestation, and Who is the sumtotal of the group consciousness. I suggest that just as self-consciousness is the goal for all

books/24books/the_consciousness_of_the_atom/coa_91.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki