Y hiểu rằng y là một phần của một sự sống đại đồng vĩ đại vốn là nền tảng của mọi nhóm, rằng y không phải chỉ là một nguyên tử phổ biến, rằng y không phải chỉ là thành phần của một nhóm, mà là, sau khi hòa nhập bản sắc của y với nhóm − mặc dù không bao giờ mất nó − thì bản thân nhóm phải được hòa nhập trở lại với tâm thức của Thực Thể vĩ đại đó, vốn là sự tổng hợp của tất cả các nhóm. Như vậy, y đi tới giai đoạn cuối của sự nhận thức sáng suốt về sự hợp nhất thiêng liêng.
He realises that he is a part of a great universal life which underlies all groups, that he is not just a universal atom, that he is not just part of a group, but that, after merging his identity with the group—although never losing it—the group itself has to be blended again with the consciousness of that great Identity Who is the synthesis of them all. Thus he arrives at the final stage of intelligent appreciation of divine unity.
Ba ý tưởng này có thể được thấy tóm tắt trong Thánh kinh Cơ Đốc giáo bằng một câu khá là lý thú, ở đó Jehovah nói với Moses, người đại diện, “Ta là Linh Ngã” (“I am that I am”). Nếu bạn tách câu này thành ba phần, bạn sẽ có được điều mà tôi đang tìm cách đưa ra tối nay: Trước tiên, tâm thức nguyên tử, Tôi Hiện Hữu (I AM); kế đó tâm thức tập thể, Tôi Là Cái Đó (I AM THAT); một tâm thức mà y không chỉ là một cá nhân riêng biệt, không chỉ là một đơn vị chỉ nghĩ đến mình, không chỉ là một thực thể hữu ngã thức, mà y còn là một cái gì đó vĩ đại hơn nữa. Lúc bấy giờ, con người đạt đến nhận thức vốn sẽ đưa y tới sự hy sinh bản sắc của y trong việc phụng sự tập thể và để hòa lẫn tâm thức của y trong tâm thức tập thể. Cho đến nay, trên thực tế chúng ta không biết gì về sự hợp nhất như thế. Giai đoạn này được nối tiếp bằng giai đoạn còn lớn hơn nữa, khi I AM THAT I AM đối với chúng ta, sẽ không phải là một lý tưởng bất khả thi và một quan niệm hư ảo, mà là một thực tại căn bản, khi con người trong tập hợp sẽ tự nhận biết y là một biểu hiện của sự sống đại đồng,
This triple idea can be found summed up in the Bible in a rather interesting phrase, where Jehovah says to Moses, the representative man, “I am that I am.” If you split this verse into its three parts you have what I have been seeking to bring out to-night: First, the atomic consciousness, I AM; then the group, I AM THAT; a consciousness that he is not just a separated individual, not only a self-centred unit, not only a self-conscious entity, but that he is something still greater. Man then reaches the recognition which will lead him to sacrifice his identity in the service of the group, and to merge his consciousness in that of the group. Of such a conscious union we know practically nothing as yet. This is succeeded by the still greater stage, when I AM THAT I AM will be for us not an impossible ideal, and a visionary concept, but a fundamental reality, when man in the aggregate will recognise himself as an expression of the universal life,
