chân lý khả hữu, và đối với một số người trong chúng ta, dường như đó là cách rõ ràng nhất để giải thích cái bí nhiệm của vũ trụ. Chúng ta đã thấy rằng ba phần của tổng thể duy nhất vĩ đại là Tinh Thần, hay Sự Sống, đang biểu lộ qua một yếu tố thứ hai mà chúng ta gọi là chất liệu hay vật chất, và sử dụng một yếu tố thứ ba mà chúng ta gọi là sự thông tuệ (intelligence). Trong sự tổng hợp dần dần ba trạng thái thành phần này của Thượng Đế, sự tiến hóa của tâm thức có thể được nhận thấy.
truth, and which seems to some of us the clearest way of explaining the mystery of the universe. We have seen that the three parts of the one great whole are Spirit, or Life, manifesting through a second factor which we call substance or matter, and utilising a third factor, which we call the intelligence. In the gradual synthesis of these three component aspects of deity can be seen the evolution of consciousness.
Kế đến, chúng ta đi tới một thảo luận chuyên môn hơn về đề tài của chính vật chất, không bàn đến chất liệu đã biến phân hay các nguyên tố (elements), mà bàn đến ý niệm về một chất liệu nguyên thủy và cố gắng lùi lại càng xa càng tốt về phía những gì mà Sir William Crooks gọi là “nguyên hình chất” (“protyle”) hay những gì nằm đàng sau cái hữu hình hay cái biểu lộ ra ngoại cảnh. Chúng ta đã xem xét nguyên tử và thấy rằng định nghĩa sau chót của nó thì thực ra nó là một đơn vị lực hay năng lượng gồm có một điện tích dương truyền sinh lực cho một số hạt mang điện âm. Điều trở nên rõ rệt với chúng ta là nguyên tử nhỏ bé của nhà hóa học và nhà vật lý trong chính nó là một thái dương hệ, với cùng cấu tạo tổng quát như hệ thống vĩ đại đó, biểu lộ một hoạt động tương tự và được chi phối bởi các định luật tương tự. Chúng ta thấy rằng hệ thống đó có một ngôi mặt trời ở giữa, chung quanh mặt trời trung ương này có các điện tử chạy theo các quỹ đạo nhất định của chúng. Chúng ta cũng ghi nhận sự kiện rằng các nguyên tố chỉ khác nhau
We next arrived at a more technical discussion of the subject of substance itself, dealing not with the differentiated substances or elements, but with the concept of a primordial substance, and endeavouring to get back as far as possible toward that which has been called by Sir William Crookes “protyle,” or that which lies back of the tangible, or objective. We considered the atom, and found that its latest definition was that it was in reality a unit of force or energy consisting of a positive charge of electricity energising a number of negative particles. It became apparent to us that the tiny atom of the chemist and the physicist was within itself a solar system, with the same general conformation as the greater system, demonstrating a similar activity and governed by analogous laws. We found that it had a central sun, and that around this central sun, pursuing their definite orbits, might be seen the electrons. We noted, also, the fact that the elements differ
