Có lẽ bạn còn nhớ trong tuần qua, bằng một cách thức mở rộng và tổng quát, tôi đã cố gắng chỉ cho bạn thấy rằng có ba đường lối đưa đến việc nghiên cứu vũ trụ vật chất. Có đường lối chỉ nghiên cứu khía cạnh vật chất và chỉ lưu tâm đến những gì có thể thấy được, vốn hữu hình và có thể chứng minh được. Đường thứ hai là con đường của chủ nghĩa siêu nhiên, nó hiểu biết khía cạnh vật chất của sự vật không được nhiều bằng khía cạnh được gọi là thiêng liêng; nó bàn đến khía cạnh Sự Sống và bàn đến khía cạnh tinh thần, xem Sự Sống đó như là mãnh lực ở bên ngoài thái dương hệ và con người, đồng thời thừa nhận mãnh lực đó là một Tác Nhân (Agent) sáng tạo vĩ đại; Đấng tạo tác và dẫn dắt vũ trụ biểu lộ ra ngoại cảnh, tuy vậy vẫn ở bên ngoài vũ trụ đó. Người ta có thể thấy là nhà khoa học duy vật trung thực, người Thiên Chúa giáo chính thống và nhà duy thần (deist) của mọi tôn giáo đều hậu thuẫn cho hai đường lối tư tưởng này.
You will remember that last week I endeavoured, in a broad and general way, to point out to you that there were three lines of approach to the study of the material universe. There is the line which considers only the materialistic aspect, and is occupied only with that which can be seen, which is tangible, and which can be proven. A second line is that of supernaturalism, which recognises not so much the material side of things as that which is called divine; it deals with the life side, and with the spirit aspect, viewing that Life as a power extraneous to the solar system and to man, and positing that power as a great creative Agent, Who creates and guides the objective universe and yet is outside of it. These two lines of thought can be seen upheld by the frankly materialistic scientist, the orthodox Christian, and the deist of every faith.
Tôi xin nêu ra kế tiếp một đường lối tiếp cận thứ ba với vấn đề, và chúng ta gọi đó là quan niệm của người theo chủ nghĩa duy tâm. Đường lối này thừa nhận khía cạnh vật chất, nhưng cũng thấy được sự sống bên trong nó, đồng thời nó thừa nhận có một Tâm thức hay Trí tuệ (Intelligence) đang tiến hóa nhờ hình hài bên ngoài đó. Tôi nghĩ rằng bạn sẽ thấy đó là đường lối mà tôi sẽ nhấn mạnh trong bài thuyết giảng này. Sau rốt, không một diễn giả nào có thể hoàn toàn tự tách mình ra khỏi quan điểm riêng của mình, và trong các bài thuyết giảng này, tôi đã tự đặt cho mình nhiệm vụ là làm việc theo đường lối thứ ba này, vì theo tôi, nó tổng hợp
I indicated next a third line of approach to the problem, and we called it the idealistic concept. It recognises the material form, but sees also the life within it, and it posits a Consciousness or Intelligence which is evolving by means of that outer form. You will find, I think, that that is the line which I shall emphasise and stress in these lectures. No speaker is able, after all, to dissociate himself entirely from his own point of view, and in these talks I have set myself the task of working along this third line, for to me it
