nằm ở bên ngoài và thuộc vật chất? Các thắc mắc như thế đều xẹt ngang qua trí chúng ta vào những lúc khác nhau và cũng đã đi qua trí của các nhà tư tưởng qua nhiều thế kỷ.
is apparent and material? Such queries pass through all our minds at various times, and have passed through the minds of thinkers right down through the centuries.
Có nhiều cố gắng để giải đáp các câu hỏi này và khi nghiên cứu các câu hỏi đó, chúng ta thấy rằng các câu trả lời đều rơi vào ba nhóm chính, và có ba giải đáp chính được đưa ra cho con người xem xét. Ba giải đáp này là:
There have been many attempts to reply to these questions, and as we study them we find that the answers given fall into three main groups, and that three principal solutions are held out for the consideration of men. These three solutions are:
Thứ nhất, Chủ Nghĩa Hiện Thực (Realism). Một tên gọi khác cho trường phái này là Chủ Nghĩa Duy Vật (Materialism). Chủ nghĩa này cho rằng “cách trình bày mà chúng ta có trong ý thức về một thế giới ngoại tại là đúng”; rằng các sự việc chỉ là cái vẻ ngoài của chúng; rằng, như chúng ta biết, vật chất và lực là thực tại duy nhất và con người không thể hiểu được bên kia cái hữu hình. Con người nên hài lòng với các sự kiện theo sự hiểu biết của mình về các sự kiện đó, hoặc theo như sự chỉ bảo của khoa học cho con người về bản chất của chúng. Đây là một phương pháp giải quyết hoàn toàn thích hợp, nhưng đối với một số người trong chúng ta, phương pháp này thất bại ở chỗ nó không đi đủ xa. Khi không chịu quan tâm đến bất cứ điều gì khác với những gì có thể được chứng minh và lý giải, nó ngừng lại đột ngột ở ngay chính điểm mà người chất vấn bảo “Chính là thế, nhưng tại sao?” Nó bỏ sót không xét tới nhiều điều mà kẻ thường nhân biết tới và nhận thấy là chân lý, cho dẫu người này có thể không có khả năng giải thích được tại sao mình biết điều đó là đúng. Con người ở khắp nơi đều nhận biết được sự chính xác của
First, Realism. Another name for this school is that of Materialism. It teaches that “the presentation which we have in consciousness of an external world is true”; that things are what they seem; that matter and force, as we know them, are the only reality, and that it is not possible for man to get beyond the tangible. He should be satisfied with facts as he knows them, or as science tells him they are. This is a perfectly legitimate method of solution, but for some of us it fails in that it does not go far enough. In refusing to concern itself with anything except that which can be proven and demonstrated it stops short at the very point where the enquirer says, “That is so, but why?” It leaves out of its calculation much that is known and realised as truth by the average man, even though he may be unable to explain why he knows it to be true. Men everywhere are recognising the accuracy of
