được xem như là các vùng đất của bóng tối, là một đảm bảo của thành công trong tương lai. Chúng ta hiểu biết còn nhiều hơn là cách đây năm trăm năm, ngoại trừ trong một vài giới của những người thông thái và các thần bí gia. Chúng ta đã khám phá rất nhiều định luật thiên nhiên, cho dù đến nay chúng ta cũng không thể ứng dụng các định luật đó, và sự hiểu biết “các sự vật theo đúng bản chất của chúng”(tôi chọn các từ ngữ này một cách rất thận trọng) đã tạo ra các tiến bộ vô cùng to lớn.
considered lands of darkness, is a guarantee of success in the future. We know so much more than was the case five hundred years ago, save in a few circles of wise men and mystics; we have discovered so many laws of nature, even though as yet we cannot apply them; and the knowledge of “things as they are” (and I choose these words very deliberately) has made immense strides.
Tuy thế, vùng đất bí nhiệm vẫn cần được khai phá và các vấn đề của chúng ta vẫn còn nhiều. Có vấn đề về sự sống đặc biệt của chính chúng ta dù nó có thể là gì đi nữa. Có vấn đề về cái mà phần lớn được gọi là “Phi Ngã” (“Not−Self”), nó có liên quan với thể xác chúng ta, môi trường, hoàn cảnh và các tình trạng sống của chúng ta. Nếu chúng ta dùng lối suy nghĩ tự vấn (introspective) thì có vấn đề về khuynh hướng đặc biệt của chúng ta về các xúc cảm, và về các tư tưởng, dục vọng và các bản năng mà nhờ đó chúng ta kiểm soát hành động. Các vấn đề tập thể thì nhiều. Tại sao có thể có sự thống khổ, đói kém và đau khổ? Tại sao thế giới nói chung ở trong sự nô lệ cho sự nghèo đói tệ hại nhất, ốm đau và phiền muộn? Mục đích đang nằm bên dưới tất cả những gì mà chúng ta thấy chung quanh ta là gì? Kết quả của các sự việc thế giới sẽ là gì khi xem chúng như một tổng thể? Vận mệnh của nhân loại là gì? Cội nguồn nhân loại là đâu và chìa khóa đưa đến tình trạng hiện tại của nhân loại là gì? Phải chăng có nhiều hơn là một kiếp sống duy nhất này, và có phải đó là nỗi quan tâm duy nhất được tìm thấy trong những gì
Nevertheless, the mystery land still remains to be opened up, and our problems are still numerous. There is the problem of our own particular life, whatever that may be; there is the problem of that which is largely termed the “Not-Self,” and which concerns our physical body, our environment, our circumstances, and our life conditions; if we are of an introspective turn of mind, there is the problem of our particular set of emotions, and of the thoughts, desires, and instincts by which we control action. Group problems are many; why should there be suffering, starvation, and pain? Why should the world as a whole be in the thrall of direst poverty, of sickness, of discomfort? What is the purpose underlying all that we see around us, and what will be the outcome of world affairs viewing them as a whole? What is the destiny of the human race, what is its origin, and what is the key to its present condition? Is there more than this one life, and is the sole interest to be found in that which
