bản năng lớn được phát triển; chúng là các giác quan bảo vệ lớn, không những giúp chúng ta tiếp xúc với môi trường chung quanh của chúng ta, mà còn che chở chúng ta khỏi môi trường chung quanh đó.
the great instincts are evolved; they are the great protective senses, not only enabling us to contact our environment, but also protecting us from that environment.
Kế đó, sau khi đã học cách trở thành các đơn vị thông minh nhờ năm giác quan này, và qua trung gian của chúng, đã mở rộng được tâm thức của chúng ta, chúng ta đến một bước ngoặt nhất định, và một yếu tố khác xuất hiện, là yếu tố phân biện sáng suốt. Ở đây, tôi đang đề cập đến sự phân biện mà một đơn vị hữu ngã thức thể hiện ra. Tôi đề cập đến sự chọn lựa hữu thức mà bạn và tôi chứng tỏ, và sự chọn lựa mà chúng ta sẽ bị bắt buộc sử dụng khi quyền năng tiến hóa tiếp tục đưa chúng ta đến trình độ mà chúng ta sẽ học cách phân biệt giữa ngã với phi-ngã, giữa chân với giả, giữa sự sống bên trong hình hài với hình hài mà sự sống đó sử dụng, giữa chủ thể tri thức (knower) với điều được tri thức. Ở đây, chúng ta có toàn bộ mục tiêu tiến hóa, là việc thành tựu tâm thức của chân ngã (real self) qua trung gian của phi-ngã.
Having, then, learnt to be intelligent units by means of these five senses, and having, through their medium, expanded our consciousness, we reach a certain crisis, and another factor comes in, that of intelligent discrimination. Here I am referring to the discrimination which a self-conscious unit demonstrates. I refer to that conscious choice which you and I evidence, and which we will be forced to utilise as the power of evolution drives us on to the point where we will learn to distinguish between the self and the not-self, between the real and the unreal, between the life within the form, and the form which it uses, between the knower and that which is known. Here we have the whole object of evolution, the attainment of the consciousness of the real self through the medium of the not-self.
Chúng ta trải qua một thời kỳ hay chu kỳ dài gồm nhiều kiếp sống, trong đó, chúng ta tự đồng nhất hóa chính chúng ta với hình hài, và là một với phi ngã, đến nỗi chúng ta không nhận ra sự dị biệt, hoàn toàn bận rộn với những điều phù du và vô thường. Chính sự đồng nhất hóa này với phi ngã đã đưa tới mọi khổ đau, bất mãn, và phiền muộn trên thế gian, và tuy nhiên, chúng ta phải nhớ rằng nhờ
We pass through a long period or cycle of many lives, wherein we identify ourselves with the form, and are so one with the not-self that we recognise no difference, being entirely occupied with the things which are transient and impermanent. It is this identification with the not-self which leads to all the pain, dissatisfaction, and sorrow in the world, and yet we must remember that through
