thẳng tiến một cách hạnh phúc đến các hoạt động kinh doanh ban ngày, và khi những đêm ngủ là những đêm đáng sợ, thì ý tưởng về việc trở dậy và ra khỏi mọi trường hợp này, về việc bỏ lại tất cả đằng sau, và về việc bước vào một cuộc sống mới, mang theo nó sức mạnh và hy vọng. Ở phương Tây, Lễ Hội trong năm được coi quan trọng nhất là Lễ Phục Sinh (Easter Day) – Ngày của sự Phục Sinh. Tuy nhiên, hai ngàn năm trước, Đức Christ không đứng dậy, ra khỏi một ngôi mộ đá và lại khoác lấy thể xác bị loại bỏ của Ngài. Ngài đã vượt qua cuộc điểm đạo lớn thứ bảy mà ngày nay chúng ta sẽ xem xét, và đã biết được bí mật của sự sống, mà tính chất bất tử của sự sống chỉ là một trong nhiều thuộc tính của nó. Nhân loại rất thường chú trọng vào thuộc tính, tính chất và các phản ứng, chứ không chú trọng vào những gì là thực tại căn bản nằm bên dưới; con người bàn đến các hậu quả chứ không bàn đến các nguyên nhân; ví dụ, con người đề cập đến chiến tranh và đến những sự chuẩn bị khủng khiếp cho chiến tranh thêm nữa, chứ không chủ yếu bận tâm đến những gì gây ra chiến tranh và những gì, nếu được xử lý một cách đúng đắn, có thể ngăn ngừa được chiến tranh. Chúng ta hãy xem xét một vài khía cạnh của cuộc điểm đạo thứ bảy.
goes forth happily to the day's enterprises, and when the nights of sleep are haunted nights, the thought of rising up and out of all these circumstances, of leaving all behind and of entering into a new life, carries with it strength and hope. In the West, the Festival of the year which is regarded as of the most importance is that of Easter Day—the Day of Resurrection. Yet two thousand years ago the Christ did not rise out of a rocky sepulchre and re-assume His discarded body. He passed through the great seventh initiation which we will consider today, and knew the secret of life, of which immortality is only one of its many attributes. Humanity lays emphasis so frequently upon attribute, quality and reactions, and not upon that which is the basic underlying reality; men deal with effects and not with causes; for instance, mankind is concerned with war and with horrified preparations for more war, and is not primarily occupied with that which causes war and which, if rightly handled, would prevent war. Let us consider some few aspects of the seventh initiation.
Chữ “phục sinh” có ý nghĩa sâu xa tiềm tàng trong từ nguyên của nó, và ý nghĩa này thường không được nhấn mạnh. Cách giải thích thông thường là từ ngữ này xuất phát từ chữ “re”, có nghĩa một lần nữa (again), và “surgere”, là trỗi dậy (to rise), do đó có nghĩa trỗi dậy lần nữa (to rise again). Tuy nhiên, việc tra cứu từ điển cho thấy tiền tố (chữ re) có nghĩa là “trở lại trạng thái ban đầu” bằng việc trỗi dậy. Việc trở lại trạng thái ban đầu được mô tả cho chúng ta trong Kinh Thánh Tân Ước ở câu chuyện về Đứa Con Đi Hoang (Prodigal Son) đã nói “Ta sẽ đứng dậy và đi đến cùng Cha”,và bằng câu chuyện về sự phục sinh, trong đó Chân Sư Jesus sống lại ra khỏi ngôi mộ; các dây xích của cái chết không thể giữ Ngài. Vào lúc Ngài “trỗi dậy”, một sự kiện quan trọng hơn nhiều đã xảy ra và Đức Christ đã vượt qua cuộc Điểm Đạo Phục Sinh thứ bảy, và trở lại với trạng thái Bản Thể (Being) ban đầu của Ngài – ở lại đó đời đời. Đây là sự phục sinh thật sự và cuối cùng. Con của Thượng Đế đã tìm thấy con đường trở về của Ngài với Từ Phụ, và với Cội Nguồn ban đầu của Ngài, trạng thái Hiện Tồn mà chúng ta đã mệnh danh là Shamballa. Tâm thức của Sự Sống Đại Đồng thuộc về Ngài:tâm thức này
The word “resurrection” has deep significance latent in its derivation and one that is not often emphasised. The usual interpretation has been that the word comes from “re,” again, and “surgere,” to rise, therefore to rise again. Yet a consultation with the dictionary shows that the prefix means “back to an original state” by rising. This return to an original state is pictured for us in The New Testament under the story of the Prodigal Son, who said “I will arise and go to my Father,” and by the story of the resurrection in which the Master Jesus arose out of the tomb; the chains of death could not hold Him. At that time of His “rising,” a far more important event took place and the Christ passed through the seventh Initiation of Resurrection and returned back to His original state of Being—to remain there throughout all the eternities. This is the true and final resurrection. The Son of God has found His way back to the Father and to His originating Source, that state of Existence to which we have given the name Shamballa. The consciousness of the Universal Life is His: this
