tăng lên về mối liên hệ đó; nó đưa tới sự nhận thức về Tổng Thể mà sự đòi hỏi đã được đưa ra. Đó là tác động của sự rung động của nhân loại – được định hướng đặc biệt đến Sự Sống Vĩ Đại mà nó cảm thấy nó là một phần của Sự Sống đó – dựa trên Sự Sống đó, và tác động đáp ứng của “Lòng Bác Ái Rộng Khắp” (“All surrounding Love”) trên sự rung động nhỏ nhoi này. Chỉ là bây giờ tác động của sự rung động của con người có thể được cảm nhận lờ mờ ở Shamballa; cho đến nay hoạt động mạnh nhất của nó đã chỉ đạt đến Thánh Đoàn. Tôn giáo, khoa học về thỉnh nguyện và đáp ứng trong chừng mực liên quan đến nhân loại, là sự tiếp cận (trong Kỷ Nguyên Mới sắp tới) của một nhân loại được an trụ vào thể trí. Trong quá khứ, tôn giáo đã có một sức lôi cuốn hoàn toàn về cảm xúc. Nó liên quan đến mối quan hệ của cá nhân với thế giới thực tại, của người tìm đạo đang tìm kiếm với cái được tìm kiếm (the sought) – đó là thiên tính. Kỹ thuật của nó là tiến trình tự mình làm cho hợp với sự mặc khải về thiên tính đó, để đạt được một sự hoàn hảo vốn sẽ đảm bảo cho sự mặc khải đó, và để phát triển một sự nhạy cảm và một sự đáp ứng đầy yêu thương với Con Người lý tưởng, được tổng kết cho nhân loại ngày nay trong Đấng Christ.
awareness of that relation; it draws forth the recognition of the Whole that the demand has been made. It is the impact of the vibration of humanity—oriented specifically to the Great Life of which it feels itself a part—upon that Life, and the responsive impact of that “All surrounding Love” upon the lesser vibration. It is only now that the impact of the human vibration can dimly be sensed in Shamballa; hitherto its most potent activity has only reached the Hierarchy. Religion, the science of invocation and evocation as far as humanity is concerned, is the approach (in the coming New Age) of a mentally polarised humanity. In the past, religion has had an entirely emotional appeal. It concerned the relation of the individual to the world of reality, of the seeking aspirant to the sought-for divinity. Its technique was the process of fitting oneself for the revelation of that divinity, of achieving a perfection which would warrant that revelation, and of developing a sensitivity and a loving response to the ideal Man, summarised for present day humanity in the Christ.
Đức Christ đã đến để kết thúc chu kỳ tiếp cận về tình cảm này, vốn đã có từ thời Atlantis; Ngài đã chứng minh trong chính Ngài sự hoàn hảo được mơ tưởng và kế đó đưa ra cho nhân loại một kiểu mẫu – trong sự biểu lộ đầy đủ – của mỗi khả năng tiềm tàng trong con người cho đến thời điểm đó. Việc đạt được sự hoàn hảo của tâm thức Christ đã trở thành mục tiêu được nhấn mạnh của nhân loại.“
Christ came to end the cycle of this emotional approach which had existed since Atlantean days; He demonstrated in Himself the visioned perfection and then presented to humanity an example—in full manifestation—of every possibility latent in man up to that time. The achieving of the perfection of the Christ-consciousness became the emphasised goal of humanity.”
Hoạt động của mọi Huấn Sư trước đây và Các Con đang biểu lộ của Thượng Đế đã chỉ trở thành việc trình bày các trạng thái khác nhau của một sự hoàn hảo thiêng liêng mà Đức Christ đã tổng kết trong chính Ngài. Nhưng Ngài đã làm nhiều hơn là chỉ việc này. Đây là tất cả những gì Ngài đã hoàn thành, Ngài đáng lẽ đã trình bày cho nhân loại một hình ảnh của một thành tựu tĩnh tại, một đỉnh cao của sự hoàn hảo như là tình trạng tiến hóa của con người vào đúng lúc được yêu cầu; thật ra, Ngài đáng lẽ đã ban cho chúng ta một Nhân Vật rất vĩ đại, nhưng đồng thời, đã ngăn chận sự phát triển. Điều này tất nhiên đã không thể xảy ra, nhưng tôn giáo mà Ngài lập nên đã không bao giờ nhận ra sự thực này hoặc xem xét những gì nằm ngoài Đức Christ, những gì là bản chất của bối cảnh bên trong của Ngài,
The activity of all previous Teachers and demonstrating Sons of God became only the presentation of the various aspects of a divine perfection which the Christ summarised in Himself. But He did far more than just this. Had this been all that He accomplished, He would have presented to humanity a picture of a static achievement, a culmination of perfection such as the evolutionary status of man at that time demanded; He would have given us, in fact, a Figure of very great, but at the same time, arrested development. This was of course impossible, but the religion which He founded has never recognised this fact or considered what lay beyond Christ, what was the nature of His subjective background
