họ chính thống hay thuộc tôn giáo theo ý nghĩa được chấp nhận thông thường của thuật ngữ này, mà vì tính chất của họ. Đồng thời khi số lượng họ tăng lên, một hoạt động ngược lại đang diễn ra. Nhiều người đang hoạt động hướng ra ngoài trên cõi trần, và khi làm điều này với tư cách một nhóm để chứng minh bản chất thực sự của thế giới thống nhất, họ đã thành công trong việc thấu suốt vào thế giới đó. Do đó họ đang chứng minh tính đơn nhất và tính tổng hợp theo một cách đơn giản, đến nỗi con người ở khắp mọi nơi có thể hiểu được điều đó. Đoàn Người Mới Phụng Sự Thế Gian là đoàn tiên phong của Thiên Giới, bằng chứng sống động về sự hiện hữu của thế giới của sự Đơn Nhất tâm linh (spiritual Oneness).
they are orthodox or religious in the generally accepted sense of the term, but because of their quality. Simultaneously, as their numbers increase, a reverse movement is taking place. Men are moving outward on to the physical plane, and doing this as a group in order to prove the factual nature of the world of unity into which they have succeeded in penetrating. They, therefore, are demonstrating oneness and synthesis in such a simple way that men everywhere can grasp it. The New Group of World Servers is the vanguard of the kingdom of God, the living proof of the existence of the world of spiritual Oneness.
Đối với mọi ứng viên, yêu cầu đã đưa ra là thấy Đức Christ theo thực tướng của Ngài (như Tân Ước diễn tả điều đó) ngõ hầu “vì Ngài đang hiện tồn, chúng ta cũng sẽ hiện tồn như thế trong thế giới”. Đối với các đệ tử và điểm đạo đồ, yêu cầu đưa ra là tiết lộ cho thế giới sự hình thành có phân loại của tất cả phụng sự viên tinh thần, bản chất của tâm thức Christ vốn không biết sự chia rẽ, vốn nhận biết tất cả mọi người ở khắp nơi như là Con của Thượng Đế trong tiến trình biểu lộ. Đây là tất cả mọi điều được mong muốn bởi vì nhu cầu cần nhấn mạnh sự tiếp cận bao quát của thiên tính tới nhân loại. Các đệ tử và các điểm đạo đồ đang hoạt động này xem tất cả về cơ bản là một và là huynh đệ, không công nhận mọi khoa thần học (theologies) do con người tạo ra (về tôn giáo, khoa học, chính trị hay kinh tế), và nói với tất cả mọi người ở khắp nơi: “Tất cả chúng ta đều là con của Thượng Đế; tất cả chúng ta đều thiêng liêng như nhau; tất cả chúng ta đều đang trên con đường đi đến sự tiết lộ thiên tính, và điều này ở trên cõi vật chất của sự sống; chính điều mà chúng ta tiết lộ rất quan trọng; điều được tiết lộ cho chúng ta thì kém quan trọng hơn, mặc dù nó có vị trí thích hợp của nó trong tiến trình huấn luyện và hoàn thiện”.
To all applicants the call has gone out to see the Christ as He is, in order (as The New Testament puts it) that “as He is, so should we be in the world.” To disciples and initiates the call goes out to reveal to the world the grouped formation of all spiritual workers, the nature of the Christ consciousness which knows no separation, which recognises all men everywhere as Sons of God in process of expression. This is all desired because of the need to emphasise the all-inclusive approach of divinity to humanity. These working disciples and initiates regard all as essentially one and as brothers, which repudiates all man-made theologies (religious, scientific, political or economic) and says to all men everywhere: “We are all the children of God; we are all equally divine; we are all on our way to the revelation of divinity, and this upon the physical plane of existence; it is what we reveal that is of importance; what is revealed to us is of lesser importance, though it has its due place in the process of training and perfecting.”
Có một giáo lý vấn đáp cỗ xưa đang tìm cách làm sáng tỏ cho các tân đạo đồ sắp chấp nhận sự dị biệt và sự khác nhau giữa linh thị (vision) và sự thiên khải (revelation). Nó đang trở nên phần nào vô dụng, do sự kiện là ứng viên ngày nay bắt đầu ở trên một vòng xoắn cao hơn nhiều so với ứng viên ở thời điểm mà “hình thức vấn đáp” đã được biên soạn. Tuy nhiên Tôi muốn trích dẫn một hoặc hai trong các câu hỏi và câu trả lời dành cho việc giáo huấn người tìm đạo ngày nay.
There is an old catechism which seeks to make clear to the neophyte upon the verge of acceptance the distinction and the difference between vision and revelation. It is falling somewhat into disuse, owing to the fact that the applicant today starts on a much higher turn of the spiral than he did at the time the “form of interrogation” was compiled. I would like, however, to quote one or two of the questions and answers for the instruction of present-day aspirants.
