Nếu bạn định lưu ý đến các thái độ và các hành động hiện tại của chính bạn, bạn sẽ khám phá ra rằng chủ yếu (Tôi có thể thêm là hầu như là tất nhiên) chúng tập trung xung quanh chính bạn, các nhận thức của riêng bạn, sự hiểu biết về chân lý của chính bạn, và sự tiến bộ của riêng bạn trên Thánh Đạo. Nhưng – khi bạn đạt tới tình trạng điểm đạo – tính tư lợi (self-interest) tàn tạ cho đến khi nó biến mất, và, như một Khẩu Hiệu cổ xưa có nói “chỉ có Thượng Đế là còn lại”; chỉ còn lại trong ý thức là Cái Đó (THAT), là mỹ (beauty), thiện (goodness) và chân (truth); không phải là hình tướng (form) mà là tính chất (quality), là cái đang nằm đằng sau hình tướng và là những gì biểu thị số phận, linh hồn, vị trí và tình trạng. Hãy ngẫm nghĩ về những lời này, vì chúng truyền đạt cho bạn (khi sự tiến hóa tiếp diễn) nơi mà sau này bạn sẽ chú trọng.
If you will note your own present attitudes and actions, you will discover that primarily (I might add almost necessarily) they centre around yourselves, your own recognitions, your own grasp of truth, and your own progress upon the Path. But—as you achieve initiate status—self-interest declines until it disappears and, as an ancient Word has it, “only God is left”; only that remains in consciousness which is THAT, which is beauty, goodness and truth; which is not form but quality, which is that which lies behind the form and that which indicates destiny, soul, place, and status. Ponder on these words, for they convey to you where (as evolution goes on) you will later lay the emphasis.
Trong việc xem xét từ ngữ Biểu lộ (Express), Tôi tin rằng Tôi có thể làm cho sự phân biệt này rõ ràng hơn phần nào. Khi kẻ sơ cơ (beginner) trên Thánh Đạo cân nhắc ý nghĩa của sự biểu lộ (expression), y bị vướng với khả năng của y để diễn đạt (express) chân lý mà y nhận thức về mặt lý thuyết, nhưng cho đến nay y không thể cung cấp hình thức cho nó. Điều này rất có giá trị vì nó nuôi dưỡng khát vọng (aspiration, đạo tâm) của y, tập trung sự chú ý của y vào chính y và làm tăng tính tư lợi chân thực của y. Thường thường điều này bộc lộ ra các nỗi khó khăn riêng của nó, chẳng hạn như một cảm giác thất bại hoặc một ghi nhận không đúng về sự thành công, hoặc nó không phát triển một ý thức cân xứng.
In considering the word Express I can, I believe, make this distinction somewhat clearer. When the beginner on the Path ponders the significance of expression, he is occupied with his ability to express the truth which he theoretically recognises but to which he cannot as yet give form. This is valuable because it feeds his aspiration, centres his attention upon himself and increases his naive self-interest. This, frequently, presents its own problems, such as a sense of failure or an undue registration of success, or it fails to develop a sense of proportion.
Tuy nhiên, khi điểm đạo đồ đưa vào tâm thức của mình huấn lệnh để biểu lộ này, nó biểu hiện cho y không phải các nhu cầu hoặc đòi hỏi riêng của y, mà còn nhu cầu của những người khác vì những diễn đạt về chân lý này vốn sẽ hướng dẫn họ trên con đường của họ. Do đó, từ ngữ này đối với y là một lệnh có tính sáng tạo. Điểm đạo đồ tạo ra bên ngoài y những gì là sự đóng góp thuộc cá nhân của y cho toàn bộ các hình thức sáng tạo mà qua đó Thánh Đoàn đang cố gắng để tạo ra “một bầu trời mới và đất mới”. Y không bận tâm đến những gì mà chính y biểu lộ như một linh hồn bên trong một phàm ngã; y đã phát triển thói quen biểu lộ linh hồn đúng đắn trong ba cõi thấp, và sự xuất hiện tính chất của y (để trở lại với việc sử dụng các ngôn từ nguyên thủy của chúng ta – sự sống, tính chất và sắc tướng) là tự động và không có bất kỳ sự sắp xếp về phía y. Tuy nhiên, y bận rộn với trình tự các hoạt động mà Tôi sẽ liệt kê như sau:
When, however, the initiate takes into his consciousness this injunction to express, it signifies to him not his own needs or requirements, but the need of others for those expressions of truth which will guide them on their way. This word, therefore, is to him an injunction to be creative. The initiate creates outside himself that which is his individual contribution to the totality of the creative forms whereby the Hierarchy is attempting to create “a new heaven and a new earth.” He is not occupied with what he himself expresses as a soul within a personality; he has developed the habit of right soul expression in the three worlds, and the appearance of his quality (to revert to the use of our original words—life, quality and appearance) is automatic and without any planning on his part. He is, however, occupied with the sequence of activities which I will list as follows:
