tri thức về những gì nằm sau hình tướng bên ngoài, sự nhận thức về những gì phải được thực hiện. Trật tự được nhìn thấy. Mô hình xuất hiện một cách rõ ràng.
knowledge of that which lies behind the outer form, the perception of that which must be done. Order is seen. The pattern clear emerges.
Hiểu biết là mầm mống của hành động có ý thức, Hỡi Đệ Tử trên Thánh Đạo.
Knowing is the seed of conscious doing, O Chela on the Path.
Việc lắng nghe và sự hiểu biết cũng phai tàn, và những gì mà chúng tạo ra lúc đó có thể được nhìn thấy. Bản Thể (Being) xuất hiện và sự hợp nhất với Cái Duy Nhất (One). Tính đồng nhất (identity) được nhận biết – không ở trên cõi này mà trên lĩnh vực cao hơn, nơi mà Các Con vĩ đại hơn của Sự Sống hoạt động và phát biểu (speak). Công việc được thực hiện.“
Listening and knowledge also fade away and that which they produce can then be seen. Being emerges and union with the One. Identity is known—not on this plane but on that higher sphere where move and speak the greater Sons of Life. Being alone is left. The work is done.”
2. Express (Biểu lộ)
2. Express.
Giờ đây chúng ta đi đến từ ngữ thứ hai của quy luật thứ mười bốn dành cho các đệ tử và điểm đạo đồ – từ ngữ Biểu Lộ (Express). Từ ngữ này không thể được hiểu một cách chính xác khi tách ra khỏi từ ngữ được truyền đạt trước đây cho các ứng viên – là từ Tiếp Xúc (Touch). Tôi muốn bạn lưu ý rằng tất cả các từ được ban cho các tân đạo đồ (neophyte) về mặt cơ bản có liên quan tới một cái gì đó mà y phải làm liên quan tới y, một nhiệm vụ nào đó mà y phải đảm trách vốn sẽ làm cho y thích hợp hơn với sự tiến bộ, hoặc một tiến trình tiếp thu nào đó vốn sẽ cho phép y hoạt động trong một công cụ hoàn hảo hơn và bén nhạy hơn. Đây có thể được gọi là “giai đoạn hướng nội” của sự huấn luyện bởi vì nó đưa người sẽ thành đệ tử đến một hiểu biết thấu đáo hơn về chính y; y hiểu rõ sự thật là chính y, tức tiểu thiên địa (microcosm), là chìa khóa đưa tới Đại Thiên Địa (tức Thái dương hệ–ND); y là đầu mối đưa tới tương lai, và y giữ trong chính y sự thiên khải, nó phải đi trước hành động huyền bí.
We come now to the second word of the fourteenth rule for disciples and initiates—the word Express. This cannot be correctly understood apart from the earlier word imparted to applicants—the word Touch. I would have you note that all the words given to the neophyte refer basically to something he must do in reference to himself, some task he must undertake which will make him more fit for advancement, or some process of apprehension which will enable him to function in a better and more sensitive instrument. This might be called the “introverted stage” of training because it brings the would-be disciple to a better knowledge of himself; he grasps the fact that he himself, the microcosm, is the key to the Macrocosm; he is the clue to the future, and he holds within himself the revelation which must precede esoteric action.
Khác với điều này, các từ ngữ dành cho đệ tử và điểm đạo đồ đánh dấu việc đạt được một khả năng làm việc từ một trung tâm huyền bí sâu xa nhất, theo một cách huyền linh rõ rệt. Bằng điều này, Tôi muốn nói là điểm đạo đồ, hoạt động như chúng ta đã thấy từ quan điểm của tri thức, đồng thời không còn ích kỷ nữa, mà giờ đây bận tâm đến những gì mà trong đó y đang sống và hoạt động, và có sự hiện tồn của y. Các quan tâm của y là với Tổng Thể (Whole) chứ không với thành phần; các quan tâm của y là các quan tâm vốn sẽ ảnh hưởng đến hoàn cảnh của y (một trạng thái của Tổng Thể rung động linh hoạt đó) chứ không phải đến chính y; nhiệm vụ của y là nhiệm vụ cứu vớt những người khác của Thánh Đoàn, chứ không còn là sự cứu giúp của riêng y.
In contradistinction to this, the words for the disciple and the initiate mark the attainment of a capacity to work from a most deeply esoteric centre in a pronouncedly occult way. By this I mean that the initiate, working as we have seen from a standpoint of knowledge, is at the same time no longer self-centred, but is now preoccupied with that in which he lives and moves and has his being. His interests are with the Whole and not with the part; his interests are those which will affect his environment (an aspect of that living vibrant Whole) and not himself; his task is the hierarchical one of the salvaging of others, and not his own salvation.
