Hậu ý, dự định, tất cả mục đích của Thiên Cơ, và phạm vi của Ý Tưởng thiêng liêng, như nó đã hiện hữu trong tâm trí của “Từ Phụ” lóe lên trên linh hồn của Ngài (không phải trên thể trí của Ngài, mà là trên linh hồn của Ngài). Ngài đã nhìn thấy xa hơn nữa vào hậu ý của tính chất thiêng liêng (divinity) hơn là từ trước đến giờ có vẻ như khả hữu; thế giới ý nghĩa và thế giới hiện tượng đã mờ dần đi và – nói về mặt nội môn – Ngài đã mất Tất Cả Những Gì của Ngài. Tất nhiên những lời này đều vô nghĩa đối với bạn. Vào lúc đó, không có năng lượng của trí sáng tạo, cũng không có năng lượng bác ái nào còn lại với Ngài. Một loại năng lượng mới đã trở nên sẵn sàng – là năng lượng của chính sự sống, được thấm nhuần mục đích và được kích hoạt bởi ý định. Lần đầu tiên, mối quan hệ của Ý Chí (Will) mà từ trước đến giờ đã tự biểu lộ trong sự sống của Ngài qua bác ái, và công việc sáng tạo của việc mở ra hệ thống tôn giáo mới, và việc khởi đầu Thiên Giới cho mọi thời đại, trở nên rõ ràng với Ngài. Ở thời điểm đó Ngài đã trải qua vườn Gethsemane của sự từ bỏ.
The significance, the intention, the purpose of it all, and the extent of the divine Idea as it existed in the mind of the “Father,” dawned on His soul (not on His mind, but on His soul). He saw still further into the significance of divinity than had ever seemed possible; the world of meaning and the world of phenomena faded out and—esoterically speaking—He lost His All. These are words necessarily meaningless to you. For the time being, neither the energy of the creative mind nor the energy of love was left to Him. A new type of energy became available—the energy of life itself, imbued with purpose and actuated by intention. For the first time, the relation of the Will, which had hitherto expressed itself in His life through love and the creative work of inaugurating the new dispensation and the launching for all time of the Kingdom of God, became clear to Him. At that point He passed through the Gethsemane of renunciation.
Có một gợi ý ở đây. Thời điểm thành đạt cao siêu này của Đức Christ – như được thuật lại trong câu chuyện Phúc Âm (gospel) – được đạt đến trong vườn Gethsemane, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng ta được cung cấp một sự hiểu biết sâu sắc về một khía cạnh hoặc diễn biến của Cuộc Điểm Đạo Thứ Sáu. Chính biến cố và bước ngoặt tinh thần này trong cuộc đời của Đức Christ (xảy ra khi Ngài ứng linh đệ tử của Ngài, Đức Jesus) đã cho phép Đức Jesus, ở trình độ phát triển tâm linh riêng của Ngài, nhận được cuộc điểm đạo thứ tư, là cuộc điểm đạo Thập Giá Hình hay là Đại Từ Bỏ. Con số bốn và sáu được liên kết chặt chẽ, và sự từ bỏ nhỏ (chỉ lớn theo quan điểm của con người) làm cho việc từ bỏ cao hơn sau rốt có thể xảy ra, và ngược lại. Xuyên suốt nhiều phần của câu chuyện Phúc Âm là hai câu chuyện song hành; thế giới nhỏ bé của tình trạng đệ tử được lợi nhờ các thành tựu của những người nhận được các cuộc điểm đạo cao hơn, và do đó chứng minh sự thống nhất chặt chẽ vốn tồn tại vĩnh viễn trong Thánh Đoàn và – đang tập trung qua Đức Christ – sự tổng hợp vốn đang bắt đầu được hình thành giữa Thánh Đoàn với Shamballa. Điều này đang xảy ra trong kỷ nguyên này lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại. Việc nhận thức về sự tổng hợp đang xuất hiện này giữa Ý Chí và Bác Ái đã tạo ra một hiệu quả rõ rệt nhất trong
A hint lies here. This high point of attainment of the Christ—as related in the Gospel story—was reached in Gethsemane, and for a brief moment we are given an insight into an aspect or happening of the Sixth Initiation. It was this event and spiritual crisis in the life of the Christ (taking place as He overshadowed His disciple, Jesus) which enabled Jesus on His own level of spiritual development to take the fourth initiation, that of the Crucifixion or the Great Renunciation. The numbers four and six are closely connected, and the lesser renunciation (great only from the human point of view) makes the higher renunciation possible eventually, and vice versa. Running through many parts of the Gospel story are two paralleling histories; the lesser world of discipleship profits by the achievements of those who take the higher initiations, and thus is demonstrated the close unity which forever exists within the Hierarchy and—focussing through the Christ—the synthesis which is beginning to be formed between the Hierarchy and Shamballa. This is taking place in this era for the first time in human history. The recognition of this emerging synthesis between Will and Love produced a definite effect in
