Khi người môn sinh kiên trì hành thiền, khi y ngày càng dễ dàng áp dụng nhịp rung động đúng đắn, thì y tạo ra một con đường (xin tạm gọi như thế) đưa y thẳng đến Chân sư. Đây là một câu nói đúng với sự kiện thực tế. Nhờ thiện hành mà cuối cùng người môn sinh được quyền tiếp xúc với Chân sư vào những thời khoảng định sẵn. Thiện hành là công tác tốt đẹp trong tham thiền kèm theo cố gắng tích cực phụng sự nhân loại. Những khoảnh khắc này lúc đầu rất hiếm hoi, nhưng ngày càng xảy ra thường xuyên hơn khi hành giả đạt được nhiều tiến bộ. Bấy giờ khi thức tỉnh trong xác thân, y nhớ lại và biết được sự tiếp xúc này. Y sẽ thấy phòng của Chân sư, và nhớ được các cộng sự của y trong công tác của lớp học. Y sẽ nhớ lại một số câu Ngài nói, và hồi tưởng được công việc Ngài đề nghị, hay lời Ngài khuyên bảo. Đây là một trong những phương pháp chỉ cho người môn sinh thấy rằng y đang thành công trong việc đến gần Chân sư, nhờ khả năng tăng dần trong tham thiền.
As the student perseveres in his meditation, as he increases his facility to throw himself into the right vibration, he builds up a pathway (if so we may term it) that leads him direct to his Master. This is a literal statement of fact. Good work earns for the man in time the right to be with the Master at stated periods. This entails good work in meditation coupled with active service for the race. These intervals are rare at first but come more frequently as progress is made. He will then become aware of this contact through remembrance on awakening. He will see the room of the Master, and remember his associates in the work of the class. He will remember certain sentences, as spoken by his Master, and will bring back a recollection of work suggested or of admonition. This is one of the methods which are indicative to the pupil that he is succeeding, through the ability built up in meditation, in gaining access to the Master.
Đạt được phần nào ý thức của thể nguyên nhân. Điều này cho thấy rằng người môn sinh đã phát triển (có lẽ mức độ còn ít, nhưng cũng cảm nhận được rõ rệt) phần nào năng lực đi vào thế giới của các Ngài. Khả năng suy tư trừu tượng và chiêm ngưỡng (đại định), năng lực vượt khỏi các giới hạn của thời gian và không gian, là những quyền năng của thể chân nhân. Và, như trước tôi đã nói, vì tất cả mọi nhóm Chân nhân đều được một vị Chân sư kiểm soát, nên việc phát triển tâm thức của Chân ngã (khi nhận biết được một cách hữu thức) là dấu hiệu của sự tiếp xúc và đến gần Ngài. Nhiều người tiếp xúc được với Chân nhân của họ một cách vô thức và nhất thời có được những tia chớp của tâm thức Chân ngã. Nhưng chỉ khi nào người đệ tử có thể tự nâng cao một cách hữu thức, khi y thận trọng tăng cường sự rung động và chuyển sự phân cực của mình vào trong thể chân nhân dù chỉ trong phút giây ngắn ngủi, thì bấy giờ y hiểu được rằng trong phút giây ngắn ngủi ấy y đang rung động theo âm khóa của Chân sư của nhóm y. Y đã tiếp xúc được với Ngài. Có thể lúc đầu bộ não hồng trần của y không ghi nhớ được
The attainment of a certain amount of causal consciousness. This is indicative of the pupil's having developed (mayhap in small degree, yet definitely realised) the power to enter somewhat into Their world. The faculty of abstract thought and contemplation, the power to transcend the limitations of time and space, are powers of the body egoic, and as all egoic groups are—as aforesaid—controlled by some one Master, the development of egoic consciousness (when consciously recognised) is indicative of contact and access. Many souls unconsciously contact their Ego, and temporarily have flashes of egoic consciousness but when the pupil can consciously raise himself, when he with deliberation intensifies his vibration, and transfers his polarisation into the body egoic, even if for a brief moment, then he can know that he is for that brief moment vibrating to the key of the Master of his group. He has made contact. He may not remember
