không sự phủ nhận nào bên ngoài có thể làm cho y mất đi sự hiểu biết những gì mà y đã thấy, đã giao tiếp và đã cảm nhận.
apparent disproving can take away fron him the knowledge that he saw, he contacted, he felt.
Như tôi vẫn thường nói cùng các bạn, ở đây không thể làm gì hơn là chỉ nói tổng quát. Sáu mươi ngàn triệu linh hồn đang tiến hóa. Mỗi người theo những chu kỳ sống hoàn toàn khác nhau, trong một môi trường rộng rãi để chọn lựa, và không có hai kinh nghiệm nào hoàn toàn giống hệt nhau. Nhưng có thể nói khái quát là nên kể ra năm cách (trong số rất nhiều cách khác khả dĩ có) mà tương đối những sự kiện này thường xảy ra. Tất cả đều đã được truyền đạt theo lối gợi ý nhưng tôi có thể nói rộng thêm ít nhiều.
As often I have told you, it is not possible in any way in this work to do more than widely generalise. Sixty thousand million souls in process of evolving, each following certain rounds of lives totally different from those of others, offer a wide field to choose from, and no one experience is exactly the same as another. But it might be generally laid down that there are five ways (out of the many possible) which are of such frequent occurrence, comparatively speaking, as to warrant our enumerating them. All have been hinted at, but I may somewhat enlarge the already imparted data.
Nhìn thấy Chân sư và Chân ngã ở nơi sâu thẳm của luân xa tim. Như các bạn biết, người ta thường dạy môn sinh tự hình dung ra chính mình và Chân sư – kích thước khoảng 1/4 inch (0,64 cm) – ở bên trong luân xa tim dĩ thái. Y được dạy, khi gần kết thúc tham thiền, hình dung luân xa tim bằng chất dĩ thái, trong đó y tạo ra những hình nhỏ của Chân sư (là Đấng y hướng đến) và của chính y. Hằng ngày y thực hiện điều này một cách đúng đắn và cẩn trọng với khả năng tưởng tượng và nỗ lực yêu thương, cho đến khi đối với y các hình thể này trở nên rất thực và việc kiến tạo này hầu như thành tự động trong phương thức thiền của y. Rồi sẽ đến ngày (thường là khi những điều kiện chiêm tinh đã thích hợp và gần lúc trăng tròn) y trở nên ý thức được trong não bộ rằng những hình này không phải là những hình bù nhìn nhỏ bé như y tưởng mà y đang ở trong hình ảnh tượng trưng cho chính mình, và nói theo nghĩa đen thì quả thực là y đang đứng trước Chân sư. Lúc đầu điều này rất hiếm khi xảy ra, và thời gian giữ được ý thức này chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Khi y tiến bộ hơn, và khi mỗi phương diện trong bản tính y, trong việc phụng sự của y đều phát triển, thì kinh nghiệm này sẽ
Seeing the Master and the self within the cave of the heart. As you know, the student has often been told to visualise himself and the Master—about the size of a quarter inch—within the circumference of the etheric heart. He is told to picture, toward the close of his meditation the heart etheric, and therein build minute forms of the Master to Whom he is drawn and of himself. This he proceeds to do with due and elaborate care, with the aid of the imagination and loving effort, working daily on his figures till they become to him very real, and their building and forming becomes almost an automatic part of his meditation form. Then comes a day (usually when astrological conditions are fit and the moon approaches the full) when he becomes conscious within his brain that those figures are not the little puppets he thinks, but that he is within the figure representing himself, and that he stands literally and in all verity before the Master. This occurs at rare intervals at first, and the consciousness of the fact is held but for a few brief seconds; as progress is made, and every department of his nature and of his service develops, with greater frequency will come the experience,
