yêu thương vượt lên trên, tất nhiên là dưới hình thức thuần khiết của chúng, sẽ được minh chứng, nhưng những gì tạo ra hai điều này đều sâu xa và dễ hiểu hơn nhiều. Chính sự hiểu biết tổng hợp toàn thể về Sự Sống và nhu cầu của mọi sinh linh (tôi cố ý chọn hai từ này) là đặc quyền cao cả mà Người Con thiêng liêng của Thượng Đế phải thực hiện. Sự hiểu biết đó gạt bỏ tất cả những gì tạo ra các cản trở, tạo ra sự chỉ trích và tạo ra sự chia rẽ. Tình thương không có sự phân biệt, thậm chí khi nó được nhận là cần thiết và nó tạo ra trong kẻ yêu thương sự đồng hóa tức khắc của linh hồn với những gì được yêu thương.
of loving outgo will, necessarily, in their pure form, be demonstrated, but that which produces these is something much more deep and comprehensive. It is that synthetic, inclusive grasp of the life and needs of all beings (I have chosen these two words with intent!) which it is the high prerogative of a divine Son of God to operate. It negates all that builds barriers, makes criticism, and produces separation. It sees no distinction, even when it appreciates need, and it produces in one who loves as a soul immediate identification with that which is loved.
Ba từ này tóm tắt ba tính chất hay khía cạnh của trực giác và có thể được bao gồm bằng từ ngữ, tính phổ quát hay là ý thức về Tính Đơn Nhất trong vũ trụ (Universal Oneness).
These three words sum up the three qualities or aspects of the intuition and can be covered by the word, universality, or the sense of universal Oneness.
Chẳng phải đó là điều mà mọi người tìm đạo đều nhắm đạt được sao? Và chẳng phải đó là điều mà mỗi người trong các bạn, với tư cách cá nhân, cần đến với một ý nghĩa đặc biệt chăng? Nơi nào có trực giác là có sự phá ngã chấp tức khắc của “Cái Ngã” (“I”) chứa kịch tính, của năng lực luôn luôn liên kết mọi biến cố, mọi hiện tượng, mọi công tác tập thể vào chính mình như là tâm điểm.
Is that not something which all aspirants aim to achieve? And is it not something that each of you, as individuals, needs in a peculiar sense? Where it is present, there is an immediate decentralisation of the dramatic “I,” of that capacity always to relate all happenings, all phenomena, all group work to oneself as the centre.
Tôi không thể quãng diễn thêm về vấn đề trực giác. Đó là một vấn đề quá rộng lớn và quá trừu tượng. Tất cả những gì tôi có thể làm là đưa ra cho bạn ba khía cạnh của trực giác và sau đó thôi thúc bạn chịu khó luyện tập và áp dụng cho chính các bạn một giới luật vốn sẽ thể hiện trong đời sống của bạn như là tình thương, ánh sáng và sự cảm thông. Khi lý thuyết được hiểu rõ và tạo được những điều chỉnh đúng và khi công việc cần thiết được thi hành, bấy giờ phàm ngã trở nên có sức thu hút, trong khi các tế bào não bộ quanh tuyến tùng quả, mà từ trước đến giờ đang yên ngủ, trở nên thức tỉnh và rung động. Hạt nhân của mọi tế bào trong cơ thể là một điểm ánh sáng; và khi ánh sáng của trực giác được cảm nhận, thì chính ánh sáng của tế bào này sẽ đáp ứng tức khắc. Sự liên tục tuôn vào của dòng ánh sáng trực giác sẽ phóng ra,
I cannot enlarge further upon the subject of Intuition. It is too vast a matter, and too abstruse. All I can do is to put before you its three aspects and then to urge upon you the need to submit to that training and to apply to yourselves that discipline which will work out in your life as love, light and understanding. When the theory is grasped and the right adjustments are made and when the needed work is done, the personality then becomes magnetic, whilst the brain cells around the pineal gland, which have hitherto been dormant, become awakened and vibrant. The nucleus of every cell in the body is a point of light, and when the light of the intuition is sensed, it is this cell-light which will immediately respond. The continuance of the inflow of the light of the intuition will draw forth,
