trong một số trường hợp có lẽ gồm cả ba. Có các mãnh lực mà về mặt cá nhân bạn có thể xem như là sự chia rẽ hoặc như là nguyên nhân chia rẽ. Tôi muốn nhắc nhở bạn rằng các quan điểm ưa thích và các niềm tin được ưa chuộng của những kẻ đối nghịch với bạn về mặt trí tuệ (thường ở dưới chiêu bài của việc hăm hở gắn bó vào những gì mà bạn xem như là các nguyên tắc đúng đắn) là những kẻ xem các quan điểm của họ là đúng; họ cảm thấy các quan điểm của bạn đều sai lầm và họ xem đó như là có tính cách chia rẽ và như là nền tảng của sự phiền muộn. Trong hoàn cảnh của họ, họ cũng thành thật như bạn và cũng khao khát có được cách hành xử đúng đắn như bạn cảm thấy chính bạn đang có. Điều này thường bị bỏ quên và tôi muốn nhắc nhở bạn chuyện đó. Tôi cũng có thể giải thích rõ điều này bằng cách chỉ cho bạn thấy rằng sự căm thù hay ghét bỏ (dislike) (nếu từ ngữ “căm thù” không quá mạnh) mà bất cứ ai trong các bạn đều có thể cảm thấy đối với các hoạt động của chính phủ Đức và đường lối mà họ chọn để chống lại dân Do Thái, có thể được chuyển đổi với hầu hết sự biện minh tương tự như vậy chống lại chính người Do Thái. Người Do Thái luôn luôn chia rẽ và họ xem mình như là “người được Chúa tuyển chọn” và không bao giờ tỏ ra có thể hội nhập với bất cứ quốc gia nào. Cũng có thể nói như thế với người Đức và nơi nhiều người, họ cũng có cùng phản ứng như họ đưa ra cho người Do Thái, mặc dù không có sự ngược đãi về mặt vật chất. Như bạn thấy rõ, theo quan điểm của linh hồn thì không một thái độ nào đúng cả; cả hai đều sai lầm như nhau và đây là một quan điểm mà người Do Thái và chống Do Thái sau rốt phải hiểu, và nhờ sự hiểu biết, sẽ đưa đến việc chấm dứt oán thù.
perhaps, in some cases, all three. There are forces which you may personally regard as separativeness or as the cause of separation. I would remind you that the favourite views and cherished beliefs of those to whom you are mentally opposed (often under the guise of a strenuous adherence to what you regard as right principles) are to those who hold them equally right; they feel that your views are erroneous and they regard them as separative in their effect and as the basis of trouble. They are, in their place, as sincere as you are and as eager for the achievement of the right attitude as you feel yourself to be. This is something often forgotten and I would remind you of it. I might also illustrate this point by pointing out to you that the hatred or the dislike (if hatred is too strong a word) that any of you may feel for the activities of the German Government, and for the line that they have taken against the Jewish people, might be turned with almost equal justification against the Jews themselves. The latter have always been separative and have regarded themselves as “the chosen of the Lord” and have never proved assimilable in any nation. The same can be said of the Germans, and from many they evoke the same reaction as they mete out to the Jew, though not the physical persecution. Neither attitude, as you well know, is justifiable from the angle of the soul; they are both equally wrong, and this is a point of view which the Jew and the anti-Jew must eventually understand and, through understanding, bring to an end.
Tôi đề cập đến điều này vì tôi sẽ yêu cầu bạn đối phó với ảo cảm lâu đời và tràn lan trên thế giới − ảo cảm về việc thù ghét dân Do Thái. Trong nhóm này, ít nhất có những người nuôi ý tưởng bài Đức mãnh liệt; có những kẻ khác, mặc dù sáng suốt, lại bài Do Thái rõ rệt. Tôi yêu cầu những người trong cả hai nhóm này nên nhận ra vấn đề mà họ phải đối phó. Đây là một vấn đề
I mention this because I am going to ask you to deal with that ancient and world-wide glamour—the glamour of the hatred of the Jew. In this group there are those who are, in their thought at least, violently anti-German; there are others who are definitely, though intelligently, anti-Jew. I would ask those in both these groups to recognise the problem with which they are faced. It is a problem which
