thần bí là phủ nhận thực tính của thời gian. Đây là hệ quả của việc phủ nhận sự phân chia: nếu tất cả là một, thì sự phân biệt giữa quá khứ và tương lai hẳn phải là ảo tưởng….
denial of the reality of Time. This is an outcome of the denial of division; if all is one, the distinction of past and future must be illusory….
“Điều sau cùng cần xét về các giáo thuyết của khoa thần bí là niềm tin rằng toàn bộ những điều tà vạy đều chỉ là biểu kiến của ngoại hình, và là ảo tưởng do những sự phân chia và chống đối của trí phân tích tạo ra. Khoa thần bí không cho rằng những điều kể trên, ví dụ như hành động tàn ác, là tốt, nhưng phủ nhận việc cho rằng những điều đó là ác thực sự: có thể nói, chúng thuộc về cõi giới thấp kém của những bóng ma mà chúng ta cần phải tự mình thoát ra khỏi bằng sự thấu suốt của thị kiến tinh thần….” (xxxvi)
“The last of the doctrines of mysticism which we have to consider is its belief that all evil is mere appearance, an illusion produced by the divisions and oppositions of the analytic intellect. Mysticism does not maintain that such things as cruelty, for example, are good, but it denies that they are real: they belong to that lower world of phantoms from which we are to be liberated by the insight of the vision….” (xxxvi)
Tuy nhiên, con đường thần bí là nhằm để chuẩn bị cho con đường hiểu biết, và khi nhà thần bí ngưng việc tôn sùng linh ảnh và việc khát khao theo đuổi Đối tượng mình yêu thương, thì bấy giờ y trở thành người tìm kiếm sự hiểu biết đích thực và tiếp tục đi tới. Ts. Bennett của Đại học Yale có nói ở phần kết quyển sách về Khoa Thần bí của ông rằng “Đến cuối sự cố gắng chuẩn bị của mình, nhà thần bí chỉ việc chờ đợi sự xuất hiện một sự kiện mà y thận trọng không xác định quá cụ thể. Y đang chờ đợi và cũng ý thức rõ rằng nỗ lực của chính y giờ đây đã đưa y tiến xa đến mức tối đa, và cần được hoàn tất bằng một sự điểm hóa nào đó từ bên ngoài.” (xxxvii) Tư tưởng này giới hạn toàn bộ ý niệm trong phạm vi nhận thức giác quan, thế nhưng có một điều gì đó còn hơn thế nữa. Vốn có sự hiểu biết trực tiếp, và hành giả có thể thấu hiểu các định luật chi phối lĩnh vực sinh hoạt mới mẻ này. Cần theo đúng một qui trình mới, với những bước và 'mật khẩu' để đi đến cửa và làm cho nó mở ra. Chính đây là vai trò thực
But the mystical way is a preparation for the way of knowledge and where the mystic stops in adoration of the vision and in yearning after the Beloved, the seeker after true knowledge takes up the task and carries the work forward. Dr. Bennett of Yale says, at the close of his book on Mysticism, “The mystic at the end of his preparation is simply waiting for an apparition and an event which he is careful not to define too particularly; he is waiting, too, with the full consciousness that his own effort has now carried him as far as it can go and that it needs to be completed by some touch from without.” (xxxvii) This thought confines the whole idea within the realm of sensuous perception, but there is something more. There is direct knowledge. There is an understanding of the laws governing this new realm of being. There is submission to a new procedure and to those steps and passwords which lead to the door and procure its opening. It is here that meditation plays its part
(xxxvi):
Russell, Bertrand, Mysticism and Logic, pp. 8, 9, 10, 11.
(xxxvi):
Russell, Bertrand, Mysticism and Logic, pp. 8, 9, 10, 11.
(xxxvii):
Bennett, Charles A., A Philosophical Study of Mysticism, 192.
(xxxvii):
Bennett, Charles A., A Philosophical Study of Mysticism, 192.
