từ Đức Christ hay từ một vị Đại sư. Hoàn toàn trong vô thức, sự việc kể trên có thể nuôi lớn mầm mống kiêu căng nơi y, khiến y tưởng mình là một vận hà mà Đức Chưởng giáo có thể dùng để thông đạt với nhân loại. Ở đây tôi không đề cập đến những tài liệu do chấp bút hiện đang rất phổ biến. Tôi xem như người môn sinh hành thiền sẽ dứt khoát không dính líu gì đến loại công việc nguy hiểm này. Không người chí nguyện chân thực nào, trong cố gắng đạt đến sự tự chủ, lại giao quyền chế ngự và chịu sự khống chế của một thực thể nào bên ngoài, dù có mang thể xác hay không. Y cũng sẽ không mù quáng giao phó bàn tay của mình cho một mãnh lực nào sử dụng. Mọi người ngày càng biết rõ những mối nguy của loại công việc này vì nó đã đưa quá nhiều người vào bệnh viện tâm thần, hoặc khiến họ phải đi chữa trị chứng ám ảnh hay “cuồng tưởng”, nên ở đây chúng ta không cần phải bàn thêm.
Christ, or from some great Teacher is a puzzle. It probably feeds his pride — again quite unconsciously — to feel he is a channel through which the Christ can communicate. I am not referring here to the mass of automatic writings which are so popular now. I am supposing that the student of meditation refuses to have anything to do with this kind of dangerous work. No true aspirant, in his efforts to be master of himself, will hand over the reins of government and submit to the control of any entity, incarnate or discarnate; neither will he render up his hand blindly for any force to use. The dangers of this kind of work are becoming too well known and have landed so many people in the psychopathic wards, or necessitated their being freed from obsessions or from “idées fixes”, that there is no need for me to enlarge upon it.
Câu hỏi thẳng vào vấn đề là làm thế nào chúng ta có thể phân biệt được giữa những tác phẩm có mang nguồn hứng khởi tinh thần thực sự của người thức giả chân chính, và khối tài liệu kể trên đang tràn ngập tâm trí của công chúng hiện nay? Trước hết, có thể nói rằng một tác phẩm có nguồn hứng khởi tinh thần chân thực sẽ hoàn toàn không đề cập đến cái tôi của người viết. Nó sẽ làm vang lên âm điệu của tình thương, và sẽ không mang dấu vết của thù ghét hoặc ranh giới cách ngăn chủng tộc. Nó sẽ đem đến sự hiểu biết xác thực cùng với thẩm quyền chỉ vì có thể khơi dậy được trực giác của độc giả. Nó sẽ thích hợp với luật tương ứng, và phù hợp với bối cảnh của thế giới đương thời. Trên hết mọi sự, nó sẽ mang dấu ấn của Nguồn Minh triết Thiêng liêng và giúp nhân loại tiến tới thêm một ít. Nói về cơ chế của công việc, thì người viết loại tác phẩm này sẽ thực sự hiểu được những
How, it might be pertinently asked, can one can distinguish between the truly inspired writings of the true knower, and this mass of literature which is flooding the minds of the public at this time? First, I should say that the true inspirational writing will be entirely without self-reference; it will sound a note of love and will be free from hatreds and racial barriers; it will convey definite knowledge and carry a note of authority by its appeal to the intuition; it will respond to the law of correspondences, and fit into the world picture; above all, it will carry the impress of Divine Wisdom and lead the race on a little further. As to its mechanics; the writers of such a type of teaching will have a real understanding
