chúng có nhiều lời khích lệ người viết khiến cho họ cảm thấy mình là một linh hồn vĩ đại hay tuyệt vời; và cũng may là các tài liệu này thường vô thưởng vô phạt. Những tài liệu loại này nhiều vô kể, và chỉ cần chịu khó đọc một số bài là độc giả bắt đầu cảm thấy hết sức nhàm chán. Một số ít tài liệu này có tính cách tai hại rõ rệt. Chúng báo trước những tai biến khủng khiếp sắp sửa xảy ra, và gieo rắc nỗi sợ hãi trên thế giới. Thậm chí giả sử những lời tiên báo kể trên là đúng thì thiết nghĩ có lợi gì chăng khi làm cho công chúng sợ hãi, và có tốt hay không khi giúp mọi người nhận thức được vận mệnh bất tử của mình hơn là bảo rằng họ sắp bị sóng thần cuốn trôi, hoặc sẽ bị nhấn chìm trong thảm hoạ sắp xoá sạch thành phố của họ ra khỏi bản đồ. Dù các tài liệu này là tốt hay vô hại, là xấu hay nguy hại hoặc gây xáo trộn trật tự công cộng, nói chung có thể chia chúng thành hai loại. Thứ nhất, tài liệu của những người nhạy cảm, họ có thể đón nhận – vẫn ở trên các cấp tâm thông – phần lớn những nguyện vọng, khao khát và ý tưởng của những nhà thần bí qua các thời đại, hoặc họ cũng có thể đón nhận những nỗi sợ hãi của các thời trước, những nỗi lo sợ của chủng tộc hay do di truyền, hoặc những nỗi lo sợ do tình trạng thế giới hiện tại. Họ đón nhận được và ghi lại những điều này và phổ biến cho bạn bè. Loại này cũng bao gồm tài liệu của những người nhạy cảm nhưng thiên về trí tuệ hơn. Họ tiếp xúc được với cõi trí qua thần giao cách cảm; họ ứng đáp với thể trí của những nhà tư tưởng có ảnh hưởng lớn, hoặc các khái niệm trong giới tôn giáo; họ ghi nhận trên các cấp cõi trí sự sợ hãi, thù ghét và
comfort to the writer and make him feel he is a great and wonderful soul; and, fortunately, they are generally innocuous. Their name is legion, and they become exceedingly tiresome after one has toiled through a few of the manuscripts. Some few are definitely destructive. They foretell great and immediate cataclysms, and breed fear in the world. Even suppose these predictions are true, one is tempted to ask whether anything is gained by frightening the public and whether it is not more constructive to build the realization of their immortal destiny into people than to tell them they are going down in a tidal wave, or will be submerged in the catastrophe which is going to wipe their particular city off the map. What are these writings — good and innocuous, or harmful and destructive and subversive of public order? They fall roughly into two classes. First, there are the writings of those sensitive souls who can tune in — again on psychic levels — with the mass of aspirations, longings and ideas of the mystics of all times, or, equally, them can tune in on the fears of the ages, the racial and hereditary fears, or the fears engendered by world conditions prevailing at this time. These they record and write down and hand around to their friends. Under this category come the writings of those who are sensitive in a more mental manner, and can tune in telepathically with the mental world; they are responsive to the mind of some powerful thinker, or to the massed concepts of the religious world; they register, on mental levels, the fear and hatred and separativeness
