chân thành của họ. Họ tin chắc vào điều họ nói. Thậm chí họ cũng không ngờ rằng mình đang bị ảo giác. Khi bắt đầu hành thiền, tất cả chúng ta đều có nguy cơ bị lừa gạt theo cách kể trên, nếu chúng ta không dùng trí phân biện đề cao cảnh giác, hoặc nếu chúng ta có khát vọng thầm kín muốn nổi bật về mặt tinh thần, hoặc đang bị một mặc cảm tự ti cần được bù đắp. Một nguyên do khác nữa của sự lừa gạt kể trên là những người này có lẽ đã thực sự giao tiếp được với linh hồn. Họ đã thoáng thấy được một tia chớp về sự toàn tri của linh hồn và bị choáng váng bởi chính sự kỳ diệu của viễn ảnh và sự hiểu biết mà họ tiếp xúc được. Thế nhưng họ đánh giá khả năng của mình quá cao. Là khí cụ của linh hồn nhưng họ không thể đáp ứng được các yêu cầu. Có những khía cạnh trong đời sống của họ mà ánh sáng chưa chiếu rọi đến được. Có những khuyết điểm thầm kín mà họ biết nhưng chưa khắc phục được. Họ muốn được nổi danh, quyền lực, và còn tham vọng. Họ chưa phải là linh hồn đang hoạt động thực sự. Họ chỉ có viễn ảnh về điều khả dĩ xảy ra. Vì thế, họ vấp ngã do không thấy được thực chất phàm nhân của mình.
no doubt. They believed what they said. Neither is there any doubt of their being hallucinated. All of us are in danger of being deluded in just this way, when we start to meditate, if the discriminating mind is not on the watch, or if we have a secret longing for spiritual prominence, or suffer from an inferiority complex which must be offset. Another cause for the delusion lies in the fact that these people have perhaps made a real contact with the soul. They have had a flash of its omniscience and are swept off their feet by the very wonder of the contacted vision and knowledge. But they overestimate their capacity; the instrument of the soul is totally unable to measure up to requirements; there are aspects of their life upon which the light may not shine; there are secret faults which they know but cannot break; there is the desire for fame and power; there is ambition. They are not yet the soul in functioning activity. They have simply had a vision of a possibility. Hence they crash through their failure to see the personality as it is.
Tuy nhiên, dù thực tế là có những điều kể trên, chúng ta cần luôn luôn nhớ rằng người thức giả chân chính bao giờ cũng có đặc ân được làm việc cộng tác thân cận nhất với các vị Hướng đạo nhân loại, nhưng phương pháp cộng tác không có tính cách làm cho người chí nguyện bị lừa gạt. Chỉ khi nào chúng ta bắt đầu hoạt động hữu thức như một linh hồn, và chỉ khi chúng ta chú tâm vào công tác phụng sự vô kỷ – công tác phụng sự tự đề xuất, và được tiến hành vì linh hồn mỗi người vốn có tâm thức tập thể, và bản tính của linh hồn là phụng sự – bấy giờ chúng ta sẽ có thể giao tiếp với các Ngài.
Yet, in spite of the truth of the above, let us always remember that it is the privilege of the true knower to work in the closest co-operation with the Guides of the race, but that the method of co-operation is not the one which deceived the aspirant. Only when we have begun consciously to function as souls, and only when we are busy with self-forgetting service — a service that is self-initiated, and carried forward because the soul is group conscious, and it is in the nature of the soul to serve — will we make such a contact.
