tương đối cao cũng đủ khả năng giáo huấn những kẻ sơ cơ này. Họ cũng không hiểu rằng nếu họ đã tiến cao đến mức được đặc ân giao tiếp với Ngài thì Chân sư sẽ không phí thời gian của Ngài và của họ để an ủi, vỗ về họ và nói lên những điều tầm thường sáo rỗng. Thay vào đó chắc hẳn Ngài sẽ tận dụng phút giây ngắn ngủi này để chỉ ra một vài nhược điểm họ cần khắc phục, hoặc một công tác kiến tạo mà họ cần thực hiện.
less highly evolved beings. Nor does it occur to them that, should they be so advanced and so highly evolved as to have won the privilege of making such a contact, the Master would not waste His time and theirs by patting them on the back and pronouncing high sounding but inane platitudes. He would improve the brief moment by pointing out some weakness to be eliminated, or some constructive work to be undertaken.
Mặt khác, một “mãnh lực” – như từ thường gọi – hoặc một thực thể nào đó đến với người môn sinh, khi y đang tham thiền, và phác hoạ cho y thấy một công trình vĩ đại mà y đã được chọn để thực hiện; một thông điệp nào đó mà y cần phải đưa ra cho thế giới và cả thế giới sẽ phải lắng nghe; hoặc một phát minh vĩ đại mà một ngày nào đó y sẽ trình bày cho thế giới đang mong đợi, nếu y tiếp tục sống thánh thiện. Y liền vui mừng khoác lấy lớp áo của nhà tiên tri, tin chắc rằng mình có năng lực và khả năng ảnh hưởng được muôn ngàn người, và cho dù trong hiện tại y tương đối không mấy ảnh hưởng đến những người chung quanh, y lại chuẩn bị để thực hiện sứ mệnh thiêng liêng của mình. Một năm nọ, có ba “Huấn sư Thế giới” đã học thiền ở một trường nào đó, họ đến yêu cầu gia nhập nhóm mà tôi đang cùng làm việc. Họ yêu cầu gia nhập không phải để học hỏi thêm về tham thiền, mà vì họ cảm thấy rằng chúng tôi sẽ hân hạnh để cho họ “kết nạp” vào nhóm một số người trong mấy trăm người mà họ có vai trò cứu rỗi. Tôi đành phải từ chối vinh dự đó, và họ đi biệt, rồi kể từ đó không ai còn nghe tin tức gì về họ nữa. Thế giới vẫn còn mong đợi họ. Hoàn toàn không ai ngờ vực lòng
Again, some “force” — a word frequently used — or some entity comes to the student, as he meditates, and outlines to him some great work that he has been chosen to do; some world message that he has to give and to which the entire world is to listen, or some great invention he is to present some day to a waiting world if he continues to be good. Gladly he grasps the mantle of the prophet, and with unshaken belief in his capacity, his ability to influence thousands, even if he is relatively impotent to influence those around him at present, he prepares to carry out his divine mission. In one year, three “World Teachers,” who have been studying meditation in some school or other, made application to the group with whom I am associated. This they did, not because they wanted to carry their meditation forward, but because they felt we would be happy to have them “feed” into the group some of the many hundreds they were to be instrumental in saving. I had to decline the honor, and they disappeared, and nothing has since been heard of them. The world still awaits them. Of their sincerity there is absolutely
