những sự vật“ và tất cả các tư tưởng đều có hình dạng. Hai điều đã tạo nên sự việc kể trên, nếu thực tế nó đã xảy ra chứ không phải là kết quả của trí tưởng tượng sống động bị kích thích quá độ. Hành giả chỉ vừa bắt đầu cảm nhận được năng lực tưởng tượng sáng tạo, và rất có thể y thấy được những gì y muốn thấy, cho dù điều đó hoàn toàn không có thực. Việc người chí nguyện mong muốn tiến bộ qua cố gắng tích cực đã khiến y tỉnh thức hay ý thức được cõi giới tâm thông, là cõi giới của những tưởng tượng hão huyền, những ham muốn và những thành quả do ảo tưởng. Trong đó, y tiếp xúc với một hình tư tưởng về Đức Christ hoặc là về một Đấng cao cả hay một Tôn sư. Cõi ảo tưởng này có rất nhiều hình tư tưởng loại này, do những tư tưởng yêu thương của con người đối với các Ngài qua nhiều thời đại đã tạo ra. Khi làm việc xuyên qua bản tính tâm thông của mình (là đường lối dễ dàng nhất cho phần đông mọi người) và tiếp xúc với một hình tư tưởng như thế, hành giả sẽ lầm tưởng đó là sự thực, và tưởng tượng nó nói với mình tất cả những điều mà y muốn nghe. Y muốn được khích lệ; cũng giống như quá nhiều người khác, y muốn thấy những hiện tượng xem như ấn chứng cho cố gắng của mình; y làm cho não bộ yên lặng và từ từ đi vào tình trạng tâm thông tiêu cực. Trong tình trạng đó, trí tưởng tượng của y bắt đầu hoạt động, và y thấy những gì y muốn thấy, y nghe những lời công nhận tuyệt vời mà y khao khát muốn nghe.
thoughts take form. Two things have produced the occurrence, if it has really happened and is not the result of a vivid and overstimulated imagination. The power of the creative imagination is only just beginning to be sensed, and it is quite possible to see just what we desire to see, even if it is not there at all. The desire of the aspirant to make progress, and his strenuous effort, has forced him to become awake or aware upon the psychic plane, the plane of vain imaginings, of desire and its illusory fulfillments. In that realm, he contacts a thought-form of the Christ or of some great and revered Teacher. The world of illusion is full of these thought-forms, constructed by the loving thoughts of men down the ages, and the man, working through his own psychic nature (the line of least resistance for the majority) comes in touch with such a thought-form, mistakes it for the real, and imagines it saying to him all the things he wants said. He wants encouragement; he seeks, like so many, the justification of phenomena for his endeavour; he quiets the brain and gently slips into a psychic and negative condition. Whilst in that condition, his imagination begins to function, and he sees what he wants to see, and he hears the magnificent words of recognition for which he hankers.
Y không hề hiểu rằng những bậc Hướng đạo nhân loại đang quá bận rộn với các hoạt động tập thể và với việc huấn luyện những nhà tư tưởng và những nhà lãnh đạo tiên tiến trong nhân loại để các Ngài có thể làm việc thông qua họ, nên không có thời gian để dành cho những kẻ còn ấu trĩ. Chỉ cần những vị phụ tá của các Ngài có trình độ tiến hoá
It does not occur to him that the Guides of the race are too busy with group activities and with the training of the advanced thinkers and leaders of humanity, through whom They can work, to spend any time with the children of the race. The latter may be left, with complete success, to the tuition of
