viên chức điều hành thì dễ thực hành tham thiền hơn một công nhân cơ khí chưa biết suy nghĩ, hoặc một người phụ nữ chỉ sống trong sinh hoạt xã hội hoặc cuộc sống gia đình. Những người này phải học cách tổ chức sinh hoạt hằng ngày của mình và bỏ bớt những hoạt động không thiết yếu. Họ là những người luôn luôn bận rộn làm một điều gì đó, và đối với họ việc dành ra hai mươi phút mỗi ngày để tham thiền hoặc một giờ để học là điều khó khăn nan giải. Họ quá bận rộn với những thú vui trong xã hội, với những cơ chế quản trị gia đình, với nhiều hoạt động vụn vặt và những cuộc chuyện trò vô bổ, đến đỗi họ không nhận thức được rằng việc thực hành tập trung sẽ giúp họ thực hiện được tất cả và nhiều hơn những gì từ trước đến giờ họ đã làm, và làm tốt hơn. Người viên chức điều hành đã qua đào tạo và thành thạo, dù đang sống cuộc đời bận rộn và đầy ắp công việc, dường như vẫn thấy dễ dàng hơn khi dành thêm thời gian cần để phát triển Chân ngã. Luôn luôn họ có thời gian để làm thêm một điều gì đó. Họ đã học được cách tập trung, và thường tham thiền (theo hình thức kinh doanh), nên tất cả những gì họ cần làm chỉ là đổi tiêu điểm chú ý.
it is far easier for an individual who has been trained in business methods and who has risen to the rank of an executive, to practise meditation, than it is for the unthinking mechanical worker, or for the woman who is living a purely social or family life. These last have to learn to organize their days and leave out the non-essential activities. They are the ones who are always too busy to do anything, and to whom the finding of twenty minutes each day for meditation or an hour for study presents insuperable difficulties. They are so busy with the social amenities, with the mechanics of housekeeping, with a multitude of petty activities and pointless conversations that they fail to realize that the practice of concentration will enable them to do all they have hitherto done and more, and do it better. The trained executive, with a busy and full life, seems to find it much easier to obtain the extra time required for the soul. He has always time for the one thing more. He has learned to concentrate, and, frequently, to meditate; all that he needs to do is to change the focus of attention.
Để trả lời câu hỏi thứ nhì về việc liệu chúng ta có cần phải rút lui vào cuộc sống ẩn dật để khai mở tiềm năng của linh hồn hay không, có một vài điều cân nhắc thật thú vị. Cứ xét theo những điều kiện hiện nay thì người chí nguyện ở Tây phương hoặc là phải từ bỏ việc trau dồi bản tính của linh hồn cho đến khi nào y có thể theo đúng qui luật xưa về việc rút lui, hoặc là y phải vạch ra một phương pháp mới và theo một vị thế mới. Ít ai trong chúng ta đủ điều kiện có thể từ giã
The answer to the second question as to the necessity to withdraw into the solitudes in order to evoke the soul opens up one or two interesting considerations. It would appear from the study of conditions that the modern western aspirant has either to forego the culture of the soul nature until such time as he can conform to the ancient rule of withdrawal, or he has to formulate a new method and take a new position. Few of us are so situated that we can renounce
