và chính yếu là hành giả cần có sự bền chí. Ở đây có hai điều mang lại sự phối hợp: Thứ nhất, hành giả cố gắng kiểm soát trí tuệ bằng cách sống một cuộc đời có chủ đích tập trung. Cuộc đời hiến dâng và tận tuỵ là đặc điểm của nhà thần bí, nhường chỗ cho cuộc đời tập trung và tham thiền – đặc điểm của một thức giả. Luôn luôn tổ chức sinh hoạt tư tưởng của mình ở mọi nơi, và thực hành tập trung đều đặn hằng ngày vào thời điểm nhất định, nếu có thể, tạo thái độ chuyên nhất, và cả hai cố gắng này cùng giúp hành giả thành công. Cố gắng trước cần một ít thời gian, nhưng có thể thực hiện bất cứ lúc nào. Cố gắng sau cần có những khoảng thời gian nhất định để tập trung, cũng có thể thực hiện được, nhưng muốn thành công hành giả phải thực hành đều đặn và kiên trì. Cố gắng trước gặt hái thành công phần lớn nhờ lòng kiên trì, nhưng cũng nhờ sử dụng trí tưởng tượng. Qua sự tưởng tượng, chúng ta giữ thái độ của Chủ thể Quan sát, hay Chủ thể Nhận thức. Chúng ta tưởng tượng mình là Chủ thể đang suy tư (chứ không xúc cảm), và liên tục hướng dẫn tư tưởng của mình luôn luôn theo những đường hướng nhất định đã chọn. Chúng ta suy nghĩ những điều mà chúng ta chọn để suy nghĩ và không đi vào những tư tưởng mà mình đã định loại bỏ, nhưng không bằng cách ức chế, mà bằng phương pháp chú tâm mạnh mẽ vào điều ta đã chọn. Chúng ta không để cho trí của mình vẩn vơ đến đâu tuỳ ý, hoặc bị đưa vào hoạt động do những xúc cảm và tình cảm của mình, hoặc do những dòng tư tưởng từ môi trường chung quanh. Chúng ta cố gắng chăm chú vào tất cả những điều gì mình đang làm, dù đó là đọc sách,
that he needs is perseverance. Here it might be remarked that two things aid in the work of co-ordination: First, the endeavor to gain control of the mind, through the endeavor to live a concentrated life. The life of consecration and dedication, which is so distinctive of the mystic, gives place to the life of concentration and meditation — distinctive of the knower. The organization of the thought life at all times everywhere, and, secondly, the practice of concentration, regularly, every day, at some set time, if possible, make for the one-pointed attitude, and these two together spell success. The former takes some time, but it can be entered upon at once. The latter requirement of stated concentration periods, can also be entered upon, but its success depends upon two things: regularity and persistence. The success of the former depends upon persistence largely, but also upon the use of the imagination. Through the imagination, we assume the attitude of the Onlooker, the Perceiver. We imagine ourselves to be the One who is thinking (not feeling), and we steadily guide our thoughts at all times along certain chosen lines, making ourselves think what we choose to think and refusing entrance to those thoughts we choose to exclude, not by the method of inhibition, but by the method of a dynamic interest in something else. We refuse to permit our minds to range the world at will, or to be swung into activity by our feelings and emotions, or by the thought currents in the world around us. We force ourselves to pay attention to all that we do, whether
