Chúng ta không để cho bất cứ thông tin nào chuyển đến từ thế giới hiện tượng trong đời thường, bằng cách tập trung và tham thiền đúng đắn. Khi thực hiện được, hành giả đến một giai đoạn chuyển tiếp trong đó y tự biết mình là linh hồn, sống trong vĩnh cửu, không hề bị những giới hạn của hình thể. Lúc đầu, giai đoạn chuyển tiếp này tất nhiên là ngắn, nhưng khi hành giả ngày càng tự chủ hơn, giai đoạn này sẽ dài hơn. Điều then chốt của toàn bộ quá trình này là thể trí tập trung và chú ý một cách vững vàng “trong khi linh hồn là con người tinh thần, là sự sống đang nhận thức, ở trong trạng thái nhập định.”
soul. We refuse the passage of any information from the world of ordinary phenomena. This has been brought about through right concentration and meditation. This achieved, there ensues the interlude wherein the man knows himself to be a soul, dwelling in the eternal and freed from the limitations of form. This interlude is necessarily brief at first but as progress in control develops, it lengthens. The key to the whole process is the sustained concentration and attention of the mind “whilst the soul, the spiritual man, the perceiving being, contemplates.”
Trong một quyển sách khác, tôi có bàn đầy đủ hơn về công dụng này của thể trí như một khí cụ của linh hồn, và xin lặp lại một đoạn ở đây:
In a former book I have dealt more fully with this use of the mind as the instrument of the soul, and will repeat one paragraph here:
“Tuy nhiên, cần phải nêu rõ rằng chủ thể nhận thức ở trên cảnh giới của chính mình vốn đã luôn luôn ý thức về những điều mà giờ đây hành giả mới nhận ra. Sở dĩ có sự khác biệt là vì chỉ đến nay hành giả mới chế ngự được cái khí cụ của mình là thể trí. Nhờ thế, chủ thể suy tưởng có thể tạo ấn tượng trên não bộ về những gì đã nhận thức được, thông qua thể trí đã được chủ trị. Bấy giờ phàm nhân ở cõi trần đồng thời cũng nhận thức được, và lần đầu tiên hành giả có thể thực sự tham thiền và nhập định. Lúc đầu, điều này chỉ kéo dài trong phút giây ngắn ngủi. Chỉ một tia chớp của nhận thức trực giác, chỉ một thoáng khai ngộ và tầm nhìn tinh thần, rồi sau đó tất cả đều tan biến. Một lần nữa, thể trí tự chuyển hướng và lao vào hoạt động, viễn ảnh tinh thần không còn nữa, thời gian tâm thức nâng cao đã trôi qua, và cánh cửa đi vào lĩnh vực của linh hồn dường như bỗng nhiên đóng lại. Thế nhưng, hành giả đã có được sự hiểu biết chắc chắn, đã thoáng thấy được thực tại và ghi vào não bộ, và nhận biết được rằng bảo đảm y sẽ đạt được trong tương lai.” (lxxxvi)
“It should be made clear, however, that the perceiver on his own plane has always been aware of that which is now recognized. The difference lies in the fact that the instrument, the mind, is now in a state of control. It is, therefore, possible for the thinker to impress the brain, via the controlled mind, with that which is perceived. Man on the physical plane simultaneously also perceives, and true meditation and contemplation for the first time become possible. At first this will only be for a brief second. A flash of intuitive perception, a moment of vision and of illumination and all has gone. The mind begins again to modify itself and is thrown into activity, the vision is lost sight of, the high moment has passed, and the door into the soul realm seems suddenly to shut. But assurance has been gained; a glimpse of reality has been registered on the brain and the guarantee of future achievement is recognized.” (lxxxvi)
(lxxxvi):
Bailey, Alice A., The Light of the Soul, III., 9.
(lxxxvi):
Bailey, Alice A., The Light of the Soul, III., 9.
