là trạng thái mà “trong đó hành giả thấy và biết được Thượng Đế mà không dùng trí tưởng tượng và suy luận lan man,” và Tauler phát biểu điều đó như sau:
calls contemplation that state “in which man sees and knows God without using the imagination and without discursive reasoning,” and Tauler expresses it thus:
“Thượng Đế trú ngụ trong các khả năng cao – là ký ức, trí tuệ, và ý chí, và hoạt động qua những khả năng này một cách thiêng liêng. Đây là nơi trú ngụ thực sự của Ngài, là trường hoạt động của Ngài, và chính các khả năng này là hình ảnh của Ngài. Chính ở đó chúng ta phải tìm Ngài, nếu chúng ta muốn tìm thấy Ngài bằng con đường ngắn nhất. Bấy giờ tinh thần được đưa lên cao hơn tất cả các khả năng này, đi vào khoảng không tĩnh lặng mênh mông mà con người trong vòng sinh tử không đủ lời để diễn tả…. Sau đó, khi những người này trở về ý thức bình thường, họ thấy mình có được sự hiểu biết minh bạch về các sự vật, sáng tỏ hơn và hoàn hảo hơn sự hiểu biết của những người khác, (lxxxii)
“God desires to dwell in the superior faculties — the memory, the intellect, and the will, and to operate in these after a divine manner. This is His true abode, His field of action; it is there that He finds His likeness. It is there that we must seek Him if we desire to find Him and by the shortest way. Then the spirit is transported high above all the faculties into a void of immense solitude whereof no mortal can adequately speak….When, afterwards, these persons come to themselves again, they find themselves possessed of a distinct knowledge of things, more luminous and more perfect than that of others.” (lxxxii)
Nhập định hay chiêm ngưỡng được gọi là lối vào tâm hồn, đưa từ trạng thái tâm thức này đến trạng thái tâm thức khác. Jeremy Taylor gọi đó là “sự chuyển tiếp từ việc suy ngẫm chuyên chú đến sự chiêm ngưỡng để đạt được linh ảnh về những điều kỳ diệu của Thượng Đế, khi linh hồn mỗi người đi vào lĩnh vực ánh sáng thiêng liêng.”(lxxxiii)Francois Malaval, sống và viết sách vào thế kỷ 17, có bàn rất hay về vấn đề này, như sau:
Contemplation has been described, as a psychic gateway, leading from one state of consciousness to another. Jeremy Taylor calls it the “transition from intense meditation to that contemplation which attains to the vision of the wonders of God, as the human soul enters the realm of the divine light.”. (lxxxiii) Francois Malaval, who lived and wrote in the 17th century puts it most beautifully. He says:
“Chiêm ngưỡng (hay nhập định) cũng hoàn hảo hơn suy luận, vì trong suy luận linh hồn nói lên tri kiến của mình, trong khi đó với nhập định linh hồn thưởng thức được điều kỳ diệu. Suy luận… thuyết phục linh hồn với các nguyên lý, nhưng trong nhập định linh hồn được khai ngộ hơn là được thuyết phục, thấy hơn là khảo sát. Suy luận chú ý đến việc xem xét một từ ngữ, một định đề, hoặc một bài giảng. Thế nhưng, cái nhìn đơn giản này về Thượng Đế, xem tất cả những
“This act (contemplation) is also more perfect than reasoning because in reasoning the soul speaks, whilst in this act it enjoys. Reasoning…convinces the soul by its principles, but here the soul is rather illumined than convinced, it sees rather than examines. Reasoning occupies itself in the consideration of a word, a proposition, or a discourse; but this simple sight of God, supposing all
(lxxxii):
Quoted by Poulain, R. P., S.J. Graces of Interior Prayer, p. 272.
(lxxxii):
Quoted by Poulain, R. P., S.J. Graces of Interior Prayer, p. 272.
(lxxxiii):
Puglisi, Mario, Prayer, p. 181.
(lxxxiii):
Puglisi, Mario, Prayer, p. 181.
