biết rằng “linh hồn có một phương tiện, đó là tư duy (suy ngẫm). Khi tư duy hoàn thành nhiệm vụ khai phóng, bấy giờ nó đã làm xong những gì cần phải làm, và ngừng lại.”(lxxx)
“the soul has the means. Thinking is the means. When thinking has completed its task of release, it has done what it had to do and ceases.” (lxxx)
Trong nhập định, có sự tham gia của một yếu tố cao hơn. Chính Linh hồn đi vào nhập định. Tâm thức của phàm nhân ngưng hoạt động và hành giả trở thành thực tính của chính mình – là một linh hồn, là một thành phần của thiên tính, ý thức được rằng trong tinh túy mình là một với Thượng Đế. Chân ngã trở nên chủ động, và cái ngã thấp hay phàm ngã hoàn toàn yên tĩnh và yên lặng, trong khi đó con người tinh thần đích thực đi vào cõi giới của chính mình và ghi nhận những sự giao tiếp phát xuất từ lĩnh vực các hiện tượng tinh thần.
In contemplation, a higher agent enters in. It is the Soul that contemplates. The human consciousness ceases its activity and the man becomes what he is in reality — a soul, a fragment of divinity, conscious of its essential oneness with Deity. The Higher Self becomes active, and the lower or personal self is entirely quiescent and still, whilst the true spiritual Entity enters into its own kingdom and registers the contacts that emanate from that spiritual realm of phenomena.
Hành giả thấy được thế giới của linh hồn là thực tại, và biết rằng những điều siêu việt là những sự kiện thực tế trong thiên nhiên. Y nhận thức rằng việc hợp nhất với Thượng Đế là một sự kiện có thực trong diễn trình tự nhiên cũng giống như sự hợp nhất giữa sự sống bên trong thân xác với chính thân xác vậy.
The world of the soul is seen as a reality; the transcendental things are known to be facts in nature; union with Deity is realized as constituting as much a fact in the natural process as is the union between the life of the physical body and that body.
Vì thế, tâm thức của hành giả không còn tập trung vào thể trí đang chờ đợi, mà đã vượt qua vùng ranh giới để đi vào lĩnh vực tinh thần và trở nên thực sự là linh hồn. Y là linh hồn đang hoạt động trong cảnh giới của chính mình, nhận thức được “những sự vật của Thiên giới,” có thể xác định được chân lý trực tiếp, nguyên vẹn, và trong ý thức hoàn toàn tỉnh táo y biết được bản tính, các đặc quyền và những định luật của chính mình. Trong khi con người tinh thần đang hoạt động như thế trong bản tính của chính mình và trong cảnh giới của chính mình, thể trí và não bộ được giữ vững vàng và tích cực, hướng về linh hồn, và cả hai có thể ghi nhận được những điều nhận thức của linh hồn nhiều
The man's consciousness, therefore, is no longer focussed in that waiting mind, but has slipped over the borderland into the realm of spirit and he becomes literally the soul, functioning in its own realm, perceiving the “things of the Kingdom of God,” able to ascertain truth at first hand, and aware in full waking consciousness of its own nature, prerogatives and laws. Whilst the true spiritual man is thus active in his own nature and in his own world, the mind and brain are held steady and positive, oriented to the soul, and according to the facility with
(lxxx):
The Vishnu Purana, VI., 7, 90.
(lxxx):
The Vishnu Purana, VI., 7, 90.
