CHÚNG TA ĐÃ xúc tiến công tác tham thiền với những phương cách có thể gọi là theo những đường hướng thông thường vì nó bao gồm việc sử dụng thể trí, và dù chủ đề của tiến trình tham thiền đã được xem như có tính cách thuộc về tôn giáo, thế nhưng người ta cũng có thể đạt được cùng những kết quả như thế với một chủ đề hoàn toàn thuộc về thế gian như một “đối tượng” hay “tư tưởng gốc.” Mục tiêu bao giờ cũng là huấn luyện cho thể trí tự tập trung chú ý vào một ý tưởng đã chọn. Vì thế, chúng ta đã và đang bàn về những gì có thể được hợp pháp gọi là một thành phần của tiến trình giáo dục.
WE HAVE carried our meditation work forward along what might be termed secular lines, for the use of the mind has been involved, and though the subject of the meditation process has presumably been religious, yet the same results can be equally well reached with a purely worldly theme as the “object” or “seed thought.” The educating of the mind to hold itself attentively upon a chosen idea has been the aim. We have, therefore, been dealing with what might legitimately be called a part of the educational process.
Chính ở điểm này mà các phương pháp của Đông và Tây trở nên khác biệt rõ rệt. Một trường phái dạy các môn sinh chế ngự cái khí cụ của tư tưởng trước khi thực hành bất cứ điều gì khác. Họ khám phá ra sự hiện hữu của khí cụ này qua thất bại ở bước đầu khi cố gắng chế ngự nó. Về sau, nhờ tập trung và tham thiền, họ ngày càng dễ dàng đưa cái trí vào trạng thái chuyên nhất theo một chiều hướng nào đó. Trường phái kia thừa nhận rằng mỗi người đều có cái gọi là thể trí, và dùng nó để lưu trữ các kiến thức, thông tin, và rèn trí nhớ thật tốt, để người học viên có thể dễ dàng sử dụng những gì đang có trong trí nhớ của mình. Từ giai đoạn này trở đi,
It is at this point that the divergence of our eastern and western methods becomes apparent. One school teaches its students to gain control of the instrument of thought before anything else is done, to discover the existence of this instrument through primary failure in control, and then, through concentration and meditation, to achieve facility in forcing the mind to be one-pointed in any direction. The other school posits the possession of something that is called the mind, and proceeds then to fill it with information, and to train the memory aspect to be retentive, and the content of that memory to be easily available to the student. From this stage a
