qua sự cô đơn của họ, sự thiếu thống nhất của họ, và gánh nặng của sự trì trệ chung quanh. Nhà tư tưởng mạnh mẽ hay nhà lãnh tụ đầy tham vọng, và người nào với một tình yêu đích thực đối với đất nước của y (nhưng với những ý tưởng được chọn lọc của riêng y về giải pháp đúng cho vấn đề của đất nước đó) ngày nay lợi dụng sự trì trệ chung, và khủng hoảng, và sự đình đốn của thế giới để áp đặt (bằng vũ lực nếu cần thiết) các hệ thống của các chính phủ và sự kiểm soát vốn sẽ hiện thực hóa các diễn giải của họ về lý tưởng. Quần chúng phải chấp nhận, những điều này, và bởi vì họ thường theo đường lối ít đối kháng nhất mà không suy nghĩ, họ dễ dàng bị đưa vào sự phục tòng.
through their loneliness, their lack of unity, and the dead weight of the surrounding inertia. The powerful thinker or the ambitious demagogue, and the man with a true love of his country (but with his own selected ideas as to the right solution of that country's problem) are today availing themselves of the general inertia and of the world crisis and depression in order to impose (if need be, by force) those systems of governments and of control which will materialise their interpretations of the ideal. These the masses have to accept, and because they normally take the line of least resistance without thinking, they are easily regimented into compliance.
Lập luận của các nhà lãnh đạo là quần chúng không có tầm nhìn xa, và không biết và không thể biết những gì là tốt cho họ. Điều này chắc chắn là đúng. Do đó, họ phải được bảo phải làm gì, và được dẫn dắt một cách mù quáng, hoặc bằng vũ lực, đến tình trạng và hình thức văn minh mà các nhà lãnh đạo và các cộng sự của họ tin (thường khá chân thành) là tốt nhất. Trong tiến trình này, những người không đồng ý hoặc những người đang suy nghĩ cho bản thân họ tất nhiên phải bị gạt bỏ và bị bắt im lặng, vì lợi ích của tổng thể. Đó là tình hình chung, với một số dị biệt quốc gia không có tầm quan trọng lớn trong ánh sáng của vấn đề cơ bản. Phúc lợi của đời sống quốc gia có thể được cảm nhận và được mong muốn, trừ sự tích hợp của đời sống quốc gia đó vào tổng thể lớn của nhân loại − về vấn đề này, cho đến nay các nhà lãnh đạo có vẻ như chỉ có tầm nhìn nhỏ bé.
The argument of the leaders is that the masses have not the long vision, and do not, and cannot, know what is good for them. This is undoubtedly true. They must, therefore, be told what to do, and be led blindly or by force to that state and form of civilisation which the leaders and their associates believe (often quite sincerely) to be the best. In the process, those who disagree or who are thinking for themselves must necessarily go to the wall and be silenced, for the good of the whole. Such is the general situation, with certain national differences of no major importance in the light of the basic problem. The well-being of the national life may be sensed and desired, but the integration of that national life into the greater whole of humanity—of this the leaders seem, as yet, to have but little vision.
Sự công kích bởi một đảng phái lên một đảng phái khác trong đời sống công cộng, quốc gia hay chính trị, hoặc của một nhóm các nhà tư tưởng (ủng hộ các ý tưởng đặc biệt của họ) lên một nhóm các nhà tư tưởng khác với những ý tưởng khác, từ lâu đã là thói quen. Trong tiến trình này, bên mạnh hơn xóa sổ bên yếu hơn, và quần chúng được khai thác và được bảo điều gì phải làm và suy nghĩ, mà không có nỗ lực thực sự nào để đưa họ vào một tình trạng hiểu biết đúng đắn. Điều đó cũng giống như trong lĩnh vực tôn giáo, nhưng những dị biệt tôn giáo của nhân loại có
Attack by one party upon another party in public, national or political life, or of one group of thinkers (advocating their peculiar ideas) upon another group of thinkers with differing ideas, has long been the custom. In this process the more powerful obliterate the weaker, and the masses are exploited and told what to do and to think, with no real effort to bring them into a condition of right understanding. It is the same in the religious field, but the religious differences of the race are
