Đầu tiên là những giấc mơ lúc đầu đã được coi là không đáng mong muốn, có lẽ vì chúng đã tiết lộ hoặc chỉ ra, trong phần lớn các trường hợp, đời sống ở cõi cảm dục của người nằm mơ. Trong thời Atlantis, khi con người, về cơ bản, có tâm thức cõi cảm dục, tâm thức hồng trần bên ngoài của y phần lớn đã được kiểm soát bởi những giấc mơ của y. Trong thời đó, sự hướng dẫn của cuộc sống hàng ngày, của đời sống tôn giáo, và của đời sống tâm lý (như nó đã là thế) được căn cứ trên một khoa học đã thất truyền về những giấc mơ, và chính khoa học đã thất truyền này (y có thể ít thích ý tưởng này) mà các nhà tâm lý học hiện đại đang nhanh chóng khôi phục và tìm cách giải thích. Hầu hết mọi người (mặc dù nhất thiết không phải tất cả họ), vốn tự thấy họ cần sự chăm sóc và hướng dẫn của các nhà tâm lý học, đều có tâm thức Atlantis, và chính thực tế này đã dẫn dắt nhà tâm lý học một cách vô thức đặt chú tâm hiện nay vào những giấc mơ và việc giải thích chúng.
The first is that dreams were originally regarded as undesirable, probably because they revealed or indicated, in the majority of cases, the astral life of the dreamer. In Atlantean times, when man was basically astral in his consciousness, his outer physical consciousness was largely controlled by his dreams. In those days, the guidance of the daily life, of the religious life, and of the psychological life (such as it was) was founded on a lost science of dreams, and it is this lost science (little as he may like the idea) which the modern psychologist is rapidly recovering and seeking to interpret. Most of the people (though necessarily not all of them) who find themselves needing the care and instruction of the psychologist are Atlantean in consciousness, and it is this fact which has predisposed the psychologist unconsciously to lay the present emphasis upon dreams and their interpretation.
Liệu tôi có thể nêu ra một lần nữa rằng tâm lý học thật sự sẽ chỉ xuất hiện, và các kỹ thuật đúng đắn sẽ được sử dụng khi các nhà tâm lý học xác định (như một biện pháp đầu tiên và cần thiết) các cung, các tác động chiêm tinh, và các loại tâm thức (Arya hoặc Atlantis) của bệnh nhân.
May I point out again that the true psychology will only appear and right techniques be used when psychologists ascertain (as a first and needed measure) the rays, the astrological implications and the type of consciousness (Aryan or Atlantean) of the patient.
Tuy nhiên, khi thời gian trôi qua, những giấc mơ của những thể trí thông minh hơn đã trở nên có một bản chất ngày càng tiên tiến, có lý tưởng; những giấc mơ này, khi chúng xuất hiện ở bề mặt và được nhớ và ghi lại, đã bắt đầu kiểm soát bộ não của con người, sao cho sự chú trọng của người Anglo-Saxon về niềm vui và chí phúc cuối cùng bắt đầu mô tả về nhiều cái gọi là giấc mơ. Bấy giờ chúng ta có sự xuất hiện của những điều không tưởng, những tưởng tượng, các bài thuyết trình lý tưởng của vẻ đẹp và niềm vui trong tương lai vốn phân biệt đời sống tư tưởng của con người tiên tiến, và vốn tìm thấy sự biểu lộ của chúng trong các hy vọng được trình bày (và cho đến nay chưa được thực hiện) như Nền Cộng Hòa của Plato, Tìm Lại Thiên Đường của Milton và các sản phẩm không tưởng, lý tưởng, sáng tạo nhất
However, as time elapsed, the dreams of the more intelligent minds became of an increasingly forward-looking, idealistic nature; these, as they came to the surface and were remembered and recorded, began to control the brain of man so that the Anglo-Saxon emphasis on joy and bliss eventually became descriptive of many so-called dreams. We have then the emergence of the utopias, the fantasies, the idealistic presentations of future beauty and joy which distinguishes the thought life of the advanced human being, and which find their expression in such presented (and as yet unfulfilled) hopes as Plato's Republic, Milton's Paradise Regained and the best Utopian, idealistic creative productions
