và là kết quả của xu hướng lâu đời hoặc khuynh hướng hướng tới thiên tính vốn cố hữu trong mỗi thành viên của gia đình nhân loại. Chính đứa con đi hoang đang tự nói với chính y và nói: “Tôi sẽ trổi dậy và đi” – một điểm mà Đức Christ làm sáng tỏ một cách đẹp đẽ và dễ hiểu trong dụ ngôn.
and are the result of the age-old trend or tendency towards divinity which is inherent in every member of the human family. It is the prodigal son speaking to himself and saying: “I will arise and go”—a point which Christ makes beautifully and abundantly clear in the parable.
4. “Sự hướng dẫn” được ghi nhận cũng có thể chỉ đơn giản là một sự nhạy cảm với những tiếng nói và huấn thị, và các dự định đầy thiện ý của những người tốt đang trên con đường trở lại luân hồi. Vấn đề khó khăn về tinh thần của nhân loại ngày nay đang gây ra sự trở lại nhanh chóng của nhiều linh hồn tiến bộ đến với sự sống trên cõi trần. Khi họ lơ lửng trên ranh giới của cuộc sống bên ngoài, chờ đợi thời khắc tái sinh của họ, họ thường được tiếp xúc ở bên trong và vô thức bởi những người đang trong luân hồi, đặc biệt là vào ban đêm khi tâm thức ra khỏi thể xác. Những gì họ nói và dạy dỗ (thường thì tốt, thông thường thì có tính chất vô thưởng vô phạt, và đôi khi hoàn toàn vô minh) được nhớ lại khi tâm thức tỉnh dậy, và được giải thích bởi người sơ cơ như là tiếng nói của Thượng Đế, đang cho lời khuyên.
4. The “guidance” registered can also be simply a sensitivity to the voices and injunctions and well-meaning intentions of good people on the path of return to incarnation. The spiritual dilemma of the race today is causing the rapid return of many advanced souls to life on the physical plane. As they hover on the borderland of outer living, awaiting their time to be re-born, they are oft contacted subjectively and unconsciously by human beings in incarnation, particularly at night when the consciousness is out of the physical body. What they say and teach (frequently good, usually indifferent in quality and sometimes quite ignorant) is remembered in the waking hours of consciousness and interpreted by the neophyte as the voice of God, giving guidance.
5. Sự hướng dẫn cũng có thể có một bản chất cảm xúc thuộc cõi cảm dục, và là kết quả của những sự tiếp xúc được thực hiện bởi người chí nguyện (kiên định trong hoài bão của y, nhưng yếu kém trong sự an trụ trí tuệ của y) trên cõi cảm dục. Những điều này bao gồm một phạm vi rộng các khả năng đến nỗi tôi không thể đưa ra nhiều chi tiết về chúng ở đây. Tất cả chúng đều nhuốm màu của ảo cảm, và nhiều nhà lãnh đạo có thiện ý của các nhóm và các tổ chức lấy cảm hứng từ các nguồn này. Ở chúng không có sự hướng dẫn thiêng liêng nào kéo dài thật sự. Chúng có thể hoàn toàn vô hại, dịu dàng, tử tế và có thiện ý; chúng có thể nuôi dưỡng bản chất cảm xúc, phát triển chứng kích động hoặc khát vọng; chúng có thể phát triển những khuynh hướng tham vọng của nạn nhân của chúng và dẫn y xuống những nẻo đuờng
5. The guidance can also be of an astral, emotional nature, and is the result of the contacts made by the aspirant (firm in his aspiration but weak in his mental polarisation) upon the astral plane. These cover such a wide range of possibilities that it is not possible for me to enlarge upon them here. They are all coloured by glamour, and many well-meaning leaders of groups and organisations get their inspiration from these sources. There is, in them, no true lasting divine guidance. They may be quite harmless, sweet, kindly and well-intentioned; they may feed the emotional nature, develop hysteria or aspiration; they may develop the ambitious tendencies of their victim and lead him down the byways
