đề cập đến người chí nguyện hiện đại. Đối với y, phát triển tâm thức của giống dân trước đây và trở lại với kiểu phát triển thấp (vốn nên bị bỏ lại xa phía sau) là nguy hiểm và gây trì hoãn. Nó là một hình thức biểu lộ tính di truyền (form of atavistic expression).
with the modern aspirant. For him to develop the previous racial consciousness and to revert to the lower type of development (which should have been left far behind) is dangerous and retarding. It is a form of atavistic expression.
Thứ hai: đó là khi một người được an trụ vững chắc trên cõi trí, khi y đã đạt được một mức độ tiếp xúc nào đó với linh hồn, và khi toàn bộ định hướng của y là hướng tới thế giới của những thực tại tinh thần, và cuộc sống của y là cuộc sống theo giới luật và phụng sự, thì đôi khi, và khi cần thiết, y có thể tùy ý sử dụng những quyền năng tâm thông thấp này trong việc phụng sự Thiên Cơ, và để làm một số công việc đặc biệt trên cõi cảm dục. Nhưng đây là một trường hợp tâm thức lớn bao gồm một cách bình thường tâm thức thấp. Tuy nhiên, điều này hiếm khi được thực hiện ngay cả bởi các cao đồ (adepts), vì các quyền năng của linh hồn – nhận thức tinh thần, tính nhạy cảm về viễn cảm và khả năng trắc nghiệm tâm lý – thì thường là đầy đủ cho yêu cầu và nhu cầu phải được đáp ứng. Tôi xen những nhận xét này vào, vì có một số người giác ngộ sử dụng các quyền năng này, nhưng điều đó luôn luôn theo đường lối của việc phụng sự cụ thể cho Thánh Đoàn và nhân loại, và không theo bất kỳ đường lối nào được kết nối với cá nhân.
Secondly: that when a man is firmly polarised upon the mental plane, when he has achieved some measure of contact with the soul, and when his entire orientation is towards the world of spiritual realities and his life is one of discipline and service, then, at times, and when necessary, he can at will call into use these lower psychic powers in the service of the Plan and in order to do some special work upon the astral plane. But this is a case where the greater consciousness includes normally the lesser consciousness. This is however seldom done even by the adepts, for the powers of the soul—spiritual perception, telepathic sensitivity and psychometrical facility—are usually adequate to the demand and the need to be met. I interject these remarks, as there are some enlightened men who use these powers, but it is always along the line of some specific service to the Hierarchy and humanity, and not along any line connected with the individual.
Khi một người đã đi lang thang vào những con đường hẻo lánh của cõi cảm dục, và đã bỏ lại nơi an toàn của vị thế trí tuệ và tầm cao trí thức (một lần nữa tôi lại nói một cách biểu tượng), khi y đã chịu thua ảo cảm và ảo tưởng (thường được đánh lừa một cách khá chân thành và có thiện ý), và khi y đã khai mở trong chính y – nhờ sự kích thích và thử nghiệm bị dùng sai – các thói quen tiếp xúc cũ, chẳng hạn như nhãn thông và nhĩ thông, y có thể làm gì, hoặc những gì sẽ được thực hiện cho y để mang lại các tình trạng đúng đắn?
When a man has wandered into the bypaths of the astral plane, and has left the secure place of mental poise and intellectual altitude (again I am speaking symbolically) when he has succumbed to glamour and illusion (usually being quite sincerely deceived and well-intentioned) and when he has unfolded in himself—through misapplied stimulation and experiment—old habits of contact, such as clairvoyance and clairaudience, what can he do, or what shall be done to him to bring about right conditions?
Nhiều người trong số những người này tìm đường vào sự giúp đỡ của các nhà tâm lý học và các chuyên gia tâm thần; nhiều người sẽ được tìm thấy ngày nay trong các nhà an dưỡng và dưỡng trí viện của chúng ta, họ được đặt ở đó bởi vì họ “đã thấy những thứ” hay đã nghe những tiếng nói, hay những giấc mơ không tưởng, và vì
Many of these people find their way into the hands of psychologists and psychiatrists; many are to be found today in our sanitariums and asylums, placed there because they “saw things” or heard voices, or dreamed dreams, and because
