c. Sự chuyển hóa cẩn thận và từ từ của dục vọng thành hoài bão.
c. The careful and slow transmutation of desire into aspiration.
5. Sự tái định hướng đến các mục tiêu cao hơn, và sự phát triển ý thức về phương hướng đúng đắn. Điều này bao hàm
5. Reorientation to higher goals and the development of the sense of right direction. This involves
a. Việc vun trồng một tầm nhìn rộng lớn hơn.
a. The cultivation of a wider vision.
b. Việc xây dựng một chương trình bên trong, được biên soạn một cách thông minh, và phù hợp với mức độ tiến hóa, nhưng không quá tiến bộ để không thể thực hiện.
b. The formulation of an inner programme, intelligently compiled, and suitable for the point in evolution but not so advanced as to be impossible.
c. Tránh những bước và những hoạt động vốn bị xem là sẽ thất bại.
c. The avoidance of those steps and activities which are doomed to failure.
6. Sau đó, khi những điều ở trên phần nào được hiểu rõ, phải có việc tìm kiếm và phát triển bất cứ khả năng sáng tạo nào, như thế đáp ứng mong muốn được chú ý và đóng góp. Nhiều nỗ lực nghệ thuật hay nỗ lực văn học và âm nhạc dựa trên mong muốn là trung tâm chú ý chứ không dựa trên bất kỳ khả năng sáng tạo thực sự nào. Đó là ý nghĩa của câu, “Ta, là diễn viên kịch” (“I, the dramatic actor”). Điều này được sử dụng và được phát triển đúng đắn, sẽ có giá trị và tầm quan trọng thực sự.
6. Later, when the above is somewhat grasped, there must be the search for, and the development of, any creative faculty, thus meeting the desire to be noticed and to contribute. Much artistic effort or literary and musical effort is based on the desire to be the centre of attention and is not based on any true creative ability. It is the sense of “I, the dramatic actor”. This rightly used and developed, is of real value and importance.
7. Việc loại bỏ cảm giác tội lỗi, sự phản đối, với các việc đi đôi với nó, là sự nổi loạn, sự nghi ngờ và một phức cảm tự ti.
7. The elimination of the sense of sin, of disapprobation, with its concomitants, revolt, suspicion and an inferiority complex.
Một điểm tôi cảm thấy có nhu cầu rõ rệt để nhấn mạnh lần nữa, và điều đó là sự cần thiết, khi xem xét con người và sự biểu hiện và tồn tại của y, để nhớ rằng chúng ta đang thực sự xem xét năng lượng, và mối liên quan hay không liên quan của các mãnh lực. Chừng nào điều này được ghi nhớ một cách cẩn thận, chúng ta sẽ không đi lạc lối khi chúng ta bàn về chủ đề của chúng ta. Chúng ta đang xem xét các đơn vị năng lượng có liên quan, hoạt động trong một lĩnh vực năng lượng; khi luôn luôn ghi nhớ điều này, chúng ta sẽ (ít nhất là một cách tượng trưng) được phép có một ý tưởng khá rõ ràng về chủ đề của chúng ta. Chừng nào chúng ta coi vấn đề của chúng ta như bao gồm mối quan hệ hỗ tương của
One point I feel the need definitely to re-emphasise and that is the necessity, when considering the human being and his expression and existence, to remember that we are really considering energy, and the relation or non-relation of forces. As long as this is carefully borne in mind, we shall not go astray as we deal with our subject. We are considering related units of energy, functioning in a field of energy; remembering this always, we shall (at least symbolically) be enabled to get a fairly clear idea of our theme. As long as we regard our problem as consisting of the inter-relation of
