chút nào nhưng đã đi vào chu kỳ tiến hóa của chúng ta với tư cách là những con người – thuộc một phẩm cấp thấp trong chừng mực những người thấp nhất của nhân loại hiện tại của chúng ta có liên quan, nhưng hơi cao hơn so với những chân ngã được biệt ngã hóa ở thời Lemuria cổ đại.
earth at all but came into our cycle of evolution as human beings,—of a low order as far as the lowest of our present humanity is concerned, but somewhat higher than the egos which individualised upon ancient Lemuria.
Có thể là quan trọng ở đây khi lưu ý rằng Đức Christ là người đầu tiên của nhân loại trên trái đất của chúng ta đạt được mục tiêu này, trong khi Đức Phật là người cuối cùng của nhân loại thuộc dãy mặt trăng đạt được như thế. Trong chừng mực liên quan đến sự phát triển của hai con Thượng Đế này, sự phát triển của Đức Christ rất nhanh chóng trong thời Atlantis. Bản thân Ngài đã ở trên Con Đường Dự Bị khi Đức Phật cũng như vậy. Ngài, đi vào luân hồi từ dãy mặt trăng (đã được giữ trong cái mà giáo lý huyền bí gọi là “thòi kỳ quy nguyên” cho đến thời điểm đó), đã bước vào Con Đường Dự Bị một thời gian rất ngắn trước Huynh Đệ của Ngài, là Đức Christ. Từ góc độ của sự tiến hóa, sự khai mở nhanh chóng của tiến trình tiến hóa của Đấng Christ đã là, và đã đang là, hoàn toàn vô song. Nó đã không bao giờ được lặp lại, mặc dù có những người đang sống ngày nay trên hành tinh này hiện đang bắt đầu phát triển với tốc độ nhanh chóng tương đương (nhưng không sớm hơn, để họ có một nền tảng phát triển cá nhân chậm chạp, mà chỉ bây giờ mới được gia tốc). Tuy nhiên, sự nhanh chóng này là một vấn đề hoàn toàn khác nhau, vì nhiều đệ tử ngày nay đã đi vào sự tiến hóa trên trái đất này từ dãy mặt trăng nơi đó họ đã được khai mở nhiều. Họ đã không tiến dần đến thời điểm hiện tại của họ từ thời Lemuria như Đức Christ đã làm. Do đó, Ngài đứng một mình một cách độc đáo.
It might be of interest here to note that Christ was the first of our earth humanity to achieve the goal, whereas the Buddha was the last of the moon chain humanity to do so. As far as the development of these two sons of God was concerned, so rapid was the development of the Christ that in Atlantean days He found Himself upon the Path of Probation as did also the Buddha. He, coming into incarnation from the moon chain (having been held in what the occult teaching calls “pralaya” till that time), entered upon the probationary Path a very short time ahead of His Brother, the Christ. From the angle of evolution the rapid unfoldment of the evolution of Christ was, and has been, totally unparallelled. It has never been duplicated, though there are people living today upon the planet who are beginning to develop now with equal rapidity (but not earlier, so that they have a background of slow individual development, which is only now being accelerated). This rapidity is, however, a different matter altogether, for many of the disciples today came into this earth evolution from the moon chain where already much had been unfolded. They have not worked up to their present point from Lemurian times as the Christ has done. He, therefore, stands uniquely alone.
Cách thức và tại sao các chân ngã đi vào sự tiến hóa của hành tinh của chúng ta từ các chu kỳ trước đó và từ các hệ hành tinh khác là một chủ đề quan trọng nhất, nhưng nó không có tầm quan trọng thực sự đối với các môn sinh của Bộ Luận này. Do đó, chúng ta sẽ không xem xét nó hoặc bàn về nó. Nó có một bản chất suy đoán và hoàn toàn đã qua sự chứng thực có thể có hoặc khả năng để kiểm tra. Không có tiêu chuẩn so sánh và cũng không thể đánh giá bằng cách suy luận
Just how and why egos come into our planetary evolution from earlier cycles and from other planetary systems is a subject of the greatest interest, but it is of no real importance to the students of this Treatise. We shall not therefore consider it or deal with it. It is of a speculative nature and utterly past their possible corroboration or capacity to check. There is no standard of comparison nor can they judge by inference
