Việc phụng sự thường được coi là một nỗ lực để mang mọi người xung quanh tới quan điểm của người phụng sự, bởi vì điều mà người phụng sự tương lai thấy là tốt, đích thực và hữu ích, tất nhiên phải là tốt, đích thực và hữu ích cho tất cả mọi người. Việc phụng sự được xem như là một cái gì đó mà chúng ta đem đến cho người nghèo, người bị khổ sở, người bệnh và người bất hạnh, bởi vì chúng ta nghĩ rằng chúng ta muốn giúp họ, ít nhận ra rằng chủ yếu sự trợ giúp này được thực hiện vì bản thân chúng ta bị làm khó chịu bởi các tình trạng đau buồn, và do đó phải nỗ lực để cải thiện những tình trạng đó, để cho chúng ta được thoải mái trở lại. Như vậy, hành động đó giúp giải thoát chúng ta khỏi sự đau khổ của chúng ta, cho dù chúng ta không thể giải thoát hoặc cứu giúp cho những người đau khổ.
Service is frequently regarded as an endeavor to bring people around to the point of view of the one who serves, because what the would-be server has found to be good and true and useful, must necessarily be good and true and useful for all. Service is viewed as something we render to the poor, the afflicted, the diseased and the unhappy, because we think we want to help them, little realising that primarily this help is offered because we ourselves are made uncomfortable by distressing conditions, and must therefore endeavor to ameliorate those conditions in order ourselves to be comfortable again. The act of thus helping releases us from our misery, even if we fail to release or relieve the sufferers.
Việc phụng sự thường là một dấu hiệu của một tính khí bận rộn và hoạt động quá mức, hoặc của một tính tình tự mãn, dẫn chủ sở hữu của nó tới một nỗ lực vất vả để thay đổi các tình huống, và làm cho chúng những gì mà y cảm thấy chúng nên có, do đó buộc mọi người phải tuân theo những gì mà người phụng sự cảm thấy nên được thực hiện.
Service is frequently an indication of a busy and overactive temperament, or of a self-satisfied disposition, which leads its possessor to a strenuous effort to change situations, and make them what he feels they should be, thus forcing people to conform to that which the server feels should be done.
Hoặc hơn nữa, việc phụng sự có thể phát triển từ một sự ham muốn cuồng tín để bước theo những bước chân của Đức Christ, Đấng Con vĩ đại của Thượng Đế, Đấng “đã đi khắp nơi để làm điều thiện”, để lại một gương mẫu mà chúng ta nên đi theo trong những bước chân của Ngài. Do đó, người ta phụng sự từ một cảm thức vâng phục, chứ không phải từ một sự đi ra tự phát hướng tới những người nghèo khổ. Do đó, tính chất thiết yếu cho việc phụng sự đang thiếu, và ngay từ đầu, họ không làm nhiều hơn là làm những cử chỉ nhất định nào đó. Việc phụng sự cũng có thể được phát sinh từ một mong muốn sâu kín cho sự hoàn thiện tâm linh. Nó được coi là một trong những phẩm chất cần thiết cho con đường đệ tử, và do đó, nếu người ta muốn là một đệ tử, thì y phải phụng sự. Lý thuyết này thì đúng, nhưng bản chất sinh động của việc phụng sự thì đang thiếu. Lý tưởng thì đúng, và đích thực và đáng khen, nhưng động cơ đằng sau tất cả điều đó thì hoàn toàn sai lầm. Việc phụng sự cũng có thể được thực hiện vì
Or again, service can grow out of a fanatical desire to tread in the footsteps of the Christ, that great Son of God Who “went about doing good”, leaving an example that we should follow in His footsteps. People, therefore, serve from a sense of obedience, and not from a spontaneous outgoing towards the needy. The essential quality for service is, therefore, lacking, and from the start they fail to do more than make certain gestures. Service can likewise be rendered from a deep seated desire for spiritual perfection. It is regarded as one of the necessary qualifications for discipleship and, therefore, if one is to be a disciple, one must serve. This theory is correct, but the living substance of service is lacking. The ideal is right and true and meritorious, but the motive behind it all is entirely wrong. Service can also be rendered because
