Sau này tôi sẽ nỗ lực đưa ra cho bạn một thoáng nhìn về tiến trình chết theo ghi nhận của linh hồn, khi đảm trách tác động hoàn trả. Đối với bạn, những gì tôi nói có thể dường như có tính cách suy đoán hoặc giả thuyết; trong bất cứ trường hợp nào, nó sẽ là một phát biểu mà ít có ai trong các bạn sẽ ở vào vị thế để chứng minh tính chính xác của nó. Nhưng, hỡi huynh đệ, chắc chắn nó có thể lành mạnh và bổ ích hơn, hợp lý và đẹp đẽ hơn so với cái tối tăm và cái hy vọng đáng chán hiện nay, và sự suy đoán bất hạnh và thường là sự thất vọng đang phủ xuống mọi giường lâm chung vào lúc này.
Later I shall endeavour to give you some glimpse of the death process as the soul registers it, when undertaking the act of restitution. To you, what I say may appear as speculative or hypothetical; in any case it will be a statement of which few of you will be in a position to prove the accuracy. But surely, brother of mine, it may be more sane and wholesome, more sound and beautiful, than the present darkness and sick hope, and the unhappy speculation and oft despair which overshadows every death bed at this time.
1. Bản chất của Sự Chết
1. THE NATURE OF DEATH
Trích từ các tác phẩm khác
EXCERPTS FROM OTHER WRITINGS
Cái tổng thể phải được thấy có tầm quan trọng sống còn so với cái thành phần, và điều này không phải là một giấc mơ, một linh thị, một lý thuyết, một tiến trình của sự mơ tưởng, một giả thuyết hoặc một sự thôi thúc. Nó được nhận thức như là một nhu cầu bẩm sinh và như là điều chắc chắn xảy ra. Nó ngụ ý cái chết, nhưng cái chết là sự mỹ lệ, là niềm vui, là tinh thần trong hành động, là sự hoàn thành mọi điều tốt lành.
The whole must be seen as of more vital importance than the part, and this not as a dream, a vision, a theory, a process of wishful thinking, a hypothesis or an urge. It is realised as an innate necessity and as inevitable. It connotes death, but death as beauty, as joy, as spirit in action, as the consummation of all good.
Luận về Bảy Cung, q V
A Treatise on the Seven Rays. Vol. V.
Cái chết, nếu chúng ta có thể nhận thức nó, là một trong các hoạt động thành thạo nhất của chúng ta. Chúng ta đã chết nhiều lần rồi, và sẽ chết hết lần này đến lần khác. Về bản chất, cái chết là một vấn đề của tâm thức. Chúng ta có ý thức về một thời điểm trên cõi trần, và một thời điểm sau đó, chúng ta đã triệt thoái vào một cõi khác và có ý thức linh hoạt ở đó. Chừng nào mà tâm thức chúng ta còn được đồng nhất hóa với khía cạnh hình hài, thì cái chết sẽ giữ cho chúng ta nỗi sợ cổ xưa của nó. Ngay khi chúng ta tự biết chúng ta là linh hồn, và thấy rằng chúng ta có khả năng tập trung tâm thức, hay cảm giác ý thức của chúng ta vào trong bất cứ hình hài nào hay trên bất cứ cõi nào tùy ý, hoặc theo bất cứ hướng nào trong hình hài của Thượng Đế, thì chúng ta sẽ không còn biết cái chết nữa.
Death, if we could but realise it, is one of our most practised activities. We have died many times and shall die again and again. Death is essentially a matter of consciousness. We are conscious one moment on the physical plane, and a moment later we have withdrawn into another plane and are actively conscious there. Just as long as our consciousness is identified with the form aspect, death will hold for us its ancient terror. Just as soon as we know ourselves to be souls, and find that we are capable of focussing our consciousness or sense of awareness in any form or on any plane at will, or in any direction within the form of God, we will no longer know death.
Luận về Huyền Linh Thuật, trang 494.
A Treatise on White Magic, page 494.
