biết rằng một thời kỳ đã đến khi mối liên hệ giữa tà lực hành tinh với các Lực lượng Ánh sáng hay của Thiện Lực đã đạt đến một điểm “đối kháng bùng nổ” (như nó được gọi). Điều này phải được cho tự do hoàn toàn nếu Thiên Ý là thể hiện không bị ngăn chận. Do đó, việc bùng nổ được phép xảy ra; tuy nhiên luôn luôn có một yếu tố kiểm soát hiện diện, cho dù con người không nhận thức. Vì các Đấng Cao Cả này (các Ngài đang thể hiện Thiên Ý) không hề được đồng nhất hóa với sự sống sắc tướng, do đó, các Ngài có một sự đánh giá chính xác về tầm quan trọng tương đối của sự sống trong hình hài; đối với các Ngài, sự hủy diệt của hình hài không phải là cái chết theo nghĩa mà chúng ta hiểu, mà chỉ đơn độc là một tiến trình giải thoát. Đó là cái thấy giới hạn của những ai đồng nhất hóa với hình hài đã quá kiên định nuôi tính sợ chết. Chu kỳ chúng ta đang sống hiện nay đã chứng kiến sự hủy diệt lớn lao nhất của hình hài con người trong toàn bộ lịch sử của hành tinh chúng ta. Đã không có sự hủy diệt con người. Tôi muốn bạn lưu ý phát biểu này. Vì có sự hủy diệt quy mô lớn này, nhân loại đã tạo ra một sự tiến bộ rất nhanh hướng về một thái độ bình thản hơn liên quan với cái chết. Điều này chưa rõ ràng –nhưng trong một thời gian vài năm—thái độ mới sẽ bắt đầu trở nên rõ rệt, nỗi sợ chết sẽ bắt đầu tan biến trên thế giới. Điều này phần lớn cũng sẽ do sự nhạy cảm của bộ máy đáp ứng của nhân loại được tăng lên, dẫn đến một sự quay vào trong hay đến một định hướng mới của thể trí nhân loại, với các kết quả không thể nói trước.
know that a time has come when the relation between planetary evil and the Forces of Light or of Good have reached a point of “explosive antagonism” (as it is called). This must be given free rein if the divine purpose is to work out unarrested. The explosion is therefore permitted; nevertheless, all the time a controlling factor is present, even though unrealised by man. Because these Beings (Who work out the will of God) are in no way identified with form life, they have consequently a just appreciation of the relative importance of life in form; the destruction of forms is, to Them, not death in the sense that we understand it, but simply and solely a process of liberation. It is the limited vision of those identified with form which has so consistently nurtured the fear of death. The cycle in which we now live has seen the greatest destruction of human forms in the entire history of our planet. There has been no destruction of human beings. I would have you note this statement. Because of this wholesale destruction, humanity has made a very rapid advance towards a more serene attitude in connection with death. This is not yet apparent but—in a few years' time—the new attitude will begin to be marked and the fear of death will begin to die out in the world. This will also be largely due to the increased sensitivity of the human response apparatus, leading to a turning inward or to a new orientation of the human mind, with unpredictable results.
Căn bản của mọi chiến tranh về cơ bản là ý thức chia rẽ. Chủ nghĩa cá nhân căn bản này hay sự nhận thức hài lòng về chủ nghĩa biệt lập đưa đến mọi nguyên nhân phụ của chiến tranh: sự tham lam, tạo ra thảm họa về kinh tế; sự hận thù, tạo ra xích mích quốc gia và quốc tế; sự tàn ác, tạo ra đau khổ và tử vong. Do đó, các gốc rễ của cái chết được ăn sâu; đó là sự hủy diệt của chu kỳ chia rẽ với tư cách một cá nhân trên cõi trần mà chúng ta gọi là sự chết
The basis of all wars is fundamentally the sense of separateness. This fundamental individualism or pleased recognition of isolationism leads to all the secondary causes of war: greed, producing economic disaster; hatred, producing national and international friction; cruelty, producing pain and death. The roots of death are therefore deep-seated; it is the destruction of the cycle of separateness as an individual upon the physical plane which we call death
