không phải của riêng con, mà là của Ta. Hãy xem nó như của riêng con và tìm kiếm nguyên nhân sự xuất hiện của nó. Hãy để nó có vẻ là chính con. Hãy khám phá thế giới của ảo cảm như vậy, thế giới của ảo tưởng sâu xa, thế giới của sự giả dối. Kế đó hãy học biết rằng con đã lấy những gì không phải là mục tiêu của nỗ lực linh hồn.
is not thine own, but which is Mine. Regard it as thine own and seek the cause of its appearance. Let it appear to be thyself. Discover thus the world of glamour, the world of deep illusion, the world of falsity. Then learn that thou hast taken that which is not the goal of soul endeavour.
Và khi thời điểm đó đến trong mỗi chu kỳ và sự xuất hiện của trò lừa dối và của sự trộm cắp, lúc đó một tiếng nói sẽ được nghe thấy. Hãy tuân theo tiếng nói đó. Đó là tiếng của những gì bên trong chính con, nó nghe thấy tiếng của Ta, một tiếng không nghe được bởi những người thích ăn cắp. Mệnh lệnh sẽ ban ra một lần nữa và lại một lần nữa: “Hãy hoàn trả của cải bị đánh cắp. Hãy học biết rằng chúng không được dành cho ngươi”. Vào các thời khoảng lớn hơn, tiếng nói đó lại sẽ đến: “Hãy hoàn trả những của cải đã vay mượn; hãy trả lại món nợ của ngươi”.
And when that moment comes in each cycle and appearance of deception and of theft, a voice will then be heard. Obey that voice. It is the voice of that within thyself which hears My voice—a voice unheard by those who love to thieve. The order will go forth again and yet again: “Make restitution of the stolen goods. Learn they are not for thee.” At greater intervals will come that voice again: “Make restitution of the borrowed goods; pay back thy debt.”
Và lúc đó, khi mọi bài học đã được học xong, một lần nữa tiếng nói sẽ cất lên: “Hãy vui vẻ hoàn lại những gì đã là của Ta, đã là của ngươi và giờ đây lại là của chúng ta. Ngươi không còn cần đến hình hài nữa. Hãy tự do”.
And then, when all the lessons have been learnt, the voice once more will speak: “Restore with joy that which was Mine, was thine and now again is ours. Thou hast no longer need of form. Stand free.”
Hàm ý của các lời trên thì rõ ràng.
The implication of the above words is clear.
Hai ý tưởng chủ yếu sẽ dùng để làm sáng tỏ vấn đề tử vong mà chúng ta đề cập hiện nay: Thứ nhất, nhị nguyên luận vĩ đại luôn luôn hiện diện trong biểu lộ. Mỗi một trong các nhị nguyên có sự biểu lộ riêng của nó, bị chi phối bởi các định luật riêng của nó, và tìm kiếm các mục tiêu riêng của nó. Nhưng—trong thời gian và không gian—chúng dung hợp các lợi ích của chúng cho lợi ích của cả hai, và cùng tạo ra sự xuất hiện của một sự thống nhất. Tinh thần-vật chất, sự sống-sắc tướng, năng lượng-mãnh lực—mỗi nhị nguyên có khía cạnh phát ra của chúng; mỗi một trong chúng có mối quan hệ với nhau; mỗi cặp có một mục tiêu chung tạm thời, và như thế kết hợp tạo ra sự tuôn ra vĩnh cửu, sự lên xuống theo chu kỳ của sự sống trong khi biểu lộ.
Two major thoughts will serve to clarify the issue of death with which we are now concerned: First, the great dualism ever present in manifestation. Each of the dualities has its own expression, is governed by its own laws, and seeks its own objectives. But—in time and space—they merge their interests for the benefit of both, and together produce the appearance of a unity. Spirit-matter, life-appearance, energy-force—each have their own emanating aspect; they each have a relation to each other; each have a mutual temporary objective, and thus in unison produce the eternal flux, the cyclic ebb and flow of life in manifestation.
