User Tools

Site Tools


books:24books:esoteric_healing:eh_392


các kẻ thù của Ngài; Ngài quở trách họ khi họ đã tỏ ra đau khổ, nhắc nhở họ rằng Ngài đang đến với Cha của Ngài. Là một điểm đạo đồ cao cấp, Ngài ám chỉ rằng, nói về mặt huyền bí, Ngài đang “thực hiện việc trở lại với Chân Thần”. Người thông thường và người dưới cấp điểm đạo thứ ba thì “trở về với linh hồn”. Nỗi sợ hãi và tình trạng không lành mạnh mà chủ đề tử vong thường gợi lên, và việc không sẵn lòng đối diện với nó với sự hiểu biết là do việc con người đặt sự nhấn mạnh vào sự kiện xác thân, và khả năng mà họ tự đồng nhất hóa họ với nó; điều đó cũng dựa trên nỗi sợ cô độc bẩm sinh và việc mất đi sự quen thuộc. Tuy nhiên, sự cô độc xảy đến sau cái chết, khi con người nhận thấy y không có xác thân, thì không là gì so với sự cô độc lúc ra đời. Vào lúc sinh ra, linh hồn nhận thấy nó ở trong môi trường chung quanh mới và bị đắm mình trong một thể mà lúc đầu hoàn toàn bất lực để săn sóc cho chính nó, hoặc để thiết lập sự giao tiếp sáng suốt với các điều kiện chung quanh trong một thời gian dài. Người này bước vào luân hồi mà không có hồi ức nào về nhân thân, hoặc ý nghĩa đối với y về nhóm các linh hồn trong các thể xác mà y nhận thấy y có mối liên hệ. Sự cô độc này chỉ biến mất từ từ khi y tạo các tiếp xúc với phàm ngã của riêng y, khám phá ra những người thích hợp với y, và sau rốt tập hợp lại chung quanh y những người mà y gọi là bạn bè của y.

of His enemies; He chided them when they evidenced sorrow, reminding them that He was going to His Father. Being an initiate of high degree, He meant that He was, occultly speaking, “making restitution to the Monad”; ordinary people and those below the grade of an initiate of the third degree make “restitution to the soul.” The fear and the morbidness which the subject of death usually evokes, and the unwillingness to face it with understanding are due to the emphasis which people lay upon the fact of the physical body and the facility with which they identify themselves with it; it is based also upon an innate fear of loneliness and the loss of the familiar. Yet the loneliness which eventuates after death, when the man finds himself without a physical vehicle, is as nothing compared to the loneliness of birth. At birth, the soul finds itself in new surroundings and immersed in a body which is at first totally incompetent to take care of itself or to establish intelligent contact with surrounding conditions for a long period of time. The man comes into incarnation with no recollection as to the identity or the significance to him of the group of souls in bodies with which he finds himself in relationship; this loneliness only disappears gradually as he makes his own personality contacts, discovers those who are congenial to him and eventually gathers around him those whom he calls his friends.

Sau khi chết điều này không phải như thế, vì người đó tìm thấy ở phía bên kia bức màn những người mà y biết và họ đã liên kết với y trong kiếp sống ở cõi trần, và y không bao giờ cô độc một mình theo như con người hiểu sự cô độc. Y cũng ý thức những người vẫn còn ở trong các thể hồng trần. Y có thể nhìn thấy họ, y có thể điều hợp (tune in) với các xúc cảm của họ, và cũng điều hợp với tư duy của họ, vì bộ óc xác thân không còn hiện hữu, không còn tác động như một vật cản trở nữa. Nếu con người biết nhiều hơn, việc sinh ra sẽ là kinh nghiệm mà họ nên khiếp sợ chứ không phải

After death this is not so, for the man finds on the other side of the veil those whom the knows and who have been connected with him in physical plane life, and he is never alone as human beings understand loneliness; he is also conscious of those still in physical bodies; he can see them; he can tune in on their emotions, and also upon their thinking, for the physical brain, being nonexistent, no longer acts as a deterrent. If people but knew more, birth would be the experience which they would dread, and not

books/24books/esoteric_healing/eh_392.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki