hình hài cần thiết; còn nhiều kẻ thừa hành khác bước vào hoạt động và bổ túc sự trợ giúp của họ qua chính tính chất tiêu cực của các bản thể của họ; họ “bị bắt buộc” phải quan tâm bất chấp chính họ, và bị “lôi cuốn vào hoạt động”, không phải qua bất cứ nhận thức trí tuệ nào hoặc “ham muốn cấp thiết” nào, mà vì lẽ đó là điều phải làm. Trong việc này có thể nhận thấy một trường hợp về năng lực của Các Đấng Cao Cả khi vận dụng các tình trạng trì trệ và tiêu cực bề ngoài (do kém phát triển), và nhờ thế tạo được các quả lành.
form; many more are swept into activity and lend their aid through the very negativity of their natures; they are “forced” to be interested in spite of themselves, and are “swept into the movement,” not through any mental apprehension or “vital desire,” but because it is the thing to do. In this may be seen an instance of the ability of the Great Ones to utilise conditions of apparent inertia and negativity (due to little development), and thus produce good results.
Ở đây chúng ta sẽ chỉ bàn đến người đang học cách kiến tạo bằng hiểu biết, và sẽ không xem xét tiến trình mà vị adept theo đuổi, hay là các cố gắng hỗn độn của kẻ ít tiến hóa. Nhờ hiểu được ý tưởng, và nhờ thận trọng phân biệt động cơ nằm bên dưới ý tưởng, như thế đảm bảo được các mục tiêu thực dụng của nó, và giá trị của nó đối với tập thể trong việc phụng sự nhân loại, con người có một số điều cần làm, để minh giải, chúng ta có thể tóm tắt trong vài diễn đạt sau:
We will here only deal with the man who is learning consciously to build, and will not consider the process as pursued by the adept, or the chaotic attempts of the little evolved. Having grasped the idea, and having with care discriminated the motive underlying the idea, thus ascertaining its utilitarian purposes, and its value to the group in the service of humanity, the man has certain things to do which, for the sake of clarity, we might sum up in certain statements:
Trước tiên, y phải giữ cho ý tưởng đủ lâu bền, để cho nó được ghi lại một cách trung thực trong bộ óc xác thân. Thường thường Ego sẽ “truyền đạt” đến bộ óc một ý niệm nào đó, một phần nào đó của kế hoạch, và tuy thế sẽ phải lặp lại diễn trình một cách liên tục suốt một thời kỳ dài trước khi có sự đáp ứng vật chất để cho Solar Angel có thể chắc chắn là việc đó được sáng suốt ghi nhận và giữ lại. Có lẽ không cần nói rằng toàn bộ tiến trình được làm cho dễ dàng phần lớn, nếu “cái bóng” (“shadow”), tức con người, theo đuổi việc tham thiền đều đặn, vun trồng thói quen nhớ tưởng hằng ngày và hằng giờ đến Chân Ngã, và trước khi đi ngủ vào ban đêm, hãy cố “duy trì việc tưởng nghĩ” để nhớ lại vào lúc thức càng nhiều càng tốt bất cứ ấn tượng nào của Chân Ngã. Khi phản ứng giữa hai yếu tố, tức Chân Ngã và bộ óc tiếp nhận ở cõi trần, được thiết lập, sự tương tác có tính chất hỗ tương, và cả hai được điều chỉnh hoặc điều hợp với nhau, giai đoạn hai được bắt đầu. Ý tưởng được hình dung ra.
He has, first of all, to hold the idea sufficiently long for it to be faithfully registered in the physical brain. Frequently the Ego will “get through” to the brain some concept, some portion of the plan, and yet will have to repeat the process continuously over quite a long period before the physical response is such that the solar Angel can rest assured that it is intelligently registered and recorded. It is perhaps unnecessary to say that the entire process is greatly facilitated if the “shadow,” or the man, pursues regular meditation, cultivates the habit of a daily and hourly recollectedness of the higher Self, and before retiring at night endeavours to “hold the thought” of bringing through at the time of awakening as much as possible of any egoic impress. When the reaction between the two factors, the Ego and the receptive physical brain, is established, the interplay is reciprocal, and the two are keyed or tuned to each other, the second stage is entered upon. The idea is conceived.
