kết quả của sự tương tác giữa Ego với sự biểu lộ thấp nhất của nó, là xác thân. Trung tâm chú ý là thể xác, còn hai thể tinh anh hơn chỉ đang đáp ứng một cách yếu ớt. Xung lực của Chân Ngã thì chậm chạp và nặng nề, và rung động được hướng đến việc tạo ra sự đáp ứng giữa tâm thức Chân Ngã với các nguyên tử của xác thân. Vi tử thường tồn hồng trần thì linh hoạt hơn hai vi tử kia. Đó là trạng thái của “lửa do ma sát”, vốn được thổi bùng lên bằng hơi thở của Chân Ngã với ba mục tiêu trước mắt:
consequence of the interaction between the Ego and its lowest manifestation, the physical sheath. The centre of attention is the physical body and only faintly are the two subtler bodies responding. The egoic impulse is slow and heavy, and the vibration is directed to producing response between the egoic consciousness and the atoms of the physical body. The physical permanent atom is more active than the other two. It is the aspect of “fire by friction” which is fanned by the egoic breath, with a triple object in view:
a. Phối kết thể xác.
a. Co-ordinating the physical body.
b. Tăng sức chịu đựng của lưới dĩ thái, một công việc chỉ được tiến hành đến mức mong muốn vào giữa căn chủng Atlantis.
b. Increasing the resistance of the etheric web, a work which was only carried to the desired point by the middle of the Atlantean root-race.
c. Đưa một vài bí huyệt thấp đến giai đoạn biểu lộ cần thiết.
c. Bringing certain of the lower centres to the necessary stage of expression.
Nhiệt của các nguyên tử trong các thể được tăng lên trong giai đoạn này, và sự sống nguyên tử của chúng được phối kết, trong khi tam giác giữa ba vi tử thường tồn trở thành một sự kiện hiển nhiên chứ không phải là một dấu hiệu yếu ớt.
The heat of the atoms in the bodies is increased during this stage, and their atomic life co-ordinated, while the triangle between the three permanent atoms becomes a demonstrable fact and not a faint indication.
Trong giai đoạn hai, định luật karma hay ảnh hưởng của karma (qua tác động phản xạ không tránh khỏi do hoạt động gia tăng của các thể tạo ra) chuyển sự chú ý của nó vào việc thể hiện dục vọng, và sự chuyển hóa của nó thành hoài bão cao siêu. Qua kinh nghiệm, các cặp đối ứng được Chủ Thể Suy Tư nhận thức, và y trở nên không còn là nạn nhân của các thôi thúc rung động của thể xác của y nữa; yếu tố chọn lựa thông minh trở nên rõ rệt. Con người bắt đầu phân biệt giữa các cặp đối lập, luôn luôn chọn lựa trong các giai đoạn ban đầu những gì lôi cuốn nhất đối với bản chất thấp của y, và những gì mà y tin sẽ mang sự vui thích cho y. Trung tâm chú ý của Ego là thể cảm dục, và thể đó trở nên kết hợp chặt chẽ với thể xác đến nỗi cả hai hợp thành một sự biểu lộ thống nhất của dục vọng. Ở giai đoạn này, thể trí
During the second stage, the law of karma or karmic influence (through the inevitable reflex action produced by the increased activity of the sheaths) turns its attention to the working out of desire, and its transmutation into the higher aspiration. Through experience, the pairs of opposites are recognised by the Thinker, and he becomes no longer the victim of the vibratory impulses of his physical body; the factor of intelligent choice becomes apparent. The man begins to discriminate between the pairs of opposites, choosing ever in the early stages that which appeals most to his lower nature and that which he believes will bring him pleasure. The centre of the attention of the Ego is the astral body, and it becomes so closely co-ordinated with the physical body that the two form one united expression of desire. The mental body
